Có những con người, khi nhắc đến, người ta không chỉ gọi bằng chức danh, mà gọi bằng niềm tin. Không chỉ bằng vị trí trong bộ máy lãnh đạo, mà bằng chỗ đứng trong trái tim Nhân dân. Thủ tướng Phạm Minh Chính là một con người như thế.
Ông bước ra từ quê hương Xứ Thanh – mảnh đất địa linh nhân kiệt, nơi lịch sử hun đúc khí phách và nhân cách. Từ miền đất gió Lào cát trắng ấy, một người con đã đi qua nhiều cương vị, nhiều thử thách, để rồi đứng nơi đầu sóng ngọn gió của thời cuộc, gánh trên vai trọng trách quốc gia trong giai đoạn đầy biến động của thế giới và đất nước.
Điều khiến Nhân dân trân quý không chỉ là bản lĩnh điều hành, mà là cách ông luôn đặt lòng Dân ở vị trí trung tâm. Trong những chuyến công tác vội vã, những cuộc họp thâu đêm, người ta vẫn thấy ở ông sự quyết liệt đi cùng lắng nghe, sự cứng rắn song hành với nhân văn. Những quyết sách lớn được đưa ra không phải từ tháp ngà quyền lực, mà từ thực tiễn đời sống, từ những trăn trở rất thật về sinh kế, an sinh, niềm tin và tương lai của người dân.
Ở ông, chữ Dân không phải khẩu hiệu, mà là gốc rễ. Chữ Nước không phải danh xưng, mà là mệnh lệnh từ trái tim. Bởi vậy, giữa muôn vàn thử thách, ông chọn hành động hơn lời nói, chọn trách nhiệm hơn an toàn, chọn đi trước để mở đường.
Thời gian sẽ tiếp tục trả lời bằng lịch sử. Nhưng ngay hôm nay, trong cảm nhận của nhiều người dân bình dị, ông đã là Vị Thủ tướng của lòng Dân – một danh xưng không phong tặng bằng nghị quyết, mà được trao bằng sự tin yêu, kính trọng và tự hào.
VỊ THỦ TƯỚNG CỦA LÒNG DÂN
Không chỉ một danh xưng trong sử sách
Mà dáng đứng giữa nhân gian
Nơi gian khó gọi tên Người trước nhất
Nơi lòng dân gửi trọn niềm tin
Xứ Thanh đất thiêng sinh hào kiệt
Gió Lào hun đúc chí bền gan
Từ miền cát trắng và nắng lửa
Bước ra gánh vác cả giang san
Trước sóng lớn, Người không lùi bước
Giữa ngổn ngang, chọn lối đi
Quyết sách khởi từ hơi thở đất
Từ mồ hôi mặn giọt nhân sinh
Nói không nhiều, làm cho đến tận
Việc nước sâu hơn mọi lời thề
Một chữ Dân nâng tầm trách nhiệm
Một chữ Tin giữ vững sơn khê
Mai này lịch sử còn ghi tiếp
Những tháng năm đất nước chuyển mình
Còn hôm nay, trong lòng Nhân dân ấy
Người đã là Thủ tướng của niềm tin!
(Tản văn của Thanh Thương)