Cánh đồng Tây Nam
viết ở f330, QK9
Sacakeo* hát mãi lời tìm bậu
điệu Hoài Lang lênh đênh sóng nước
biên ải gọi mùa trăng
soi bến sông
Chiều tím lục bình neo lòng bờ bãi
ngày đạn bom vọng về cuối cánh đồng
lúa đỏ rơi vào trầm tích
nỗi phù sa mênh mang lời châu thổ
con nước về
trắng một màu bông súng
Đỉnh pre-vihea* soi bóng người trai
hàng thốt nốt không điểm hết gương mặt
bao trái tim hòa nhịp sóng Mê Kông
con sóng vỗ bạc đầu chín nhánh
Cuộc hành quân dằng dặc trời sông nước
đêm lân tinh mờ tỏa Phú Cường
ai khâu vá lòng đá ngày trở lại
người cựu binh còn bạt núi đi tìm
Chuyện bảy núi lưu dấu buổi thao trường
những tân binh khuất sau nắng vàng điên điển nở
trong nhánh mù u cất giọng hò Miệt Thứ…
nghiêng mái chèo tập kết bến sông
Thất Sơn ai vẫy gọi
dấu chân sư đoàn mẩy vàng chiêm nếp
cánh đồng biên giới thắm sắc màu áo
đàn bò trắng leng ken tìm về sóc
bên nhịp vang vọng trống sadăm*
1. Sacakeo: Chim sáo.
2. Pre-vihea: Ngôi chánh điện chùa Khmer.
3. Sadăm: Trống của người khmer sử dụng trong các lễ hội.
Lửa hát
Rừng đêm tha thiết ai gọi
cuội đá mang bí ẩn dấu trăng
khói Hoàng Cầm bay dài thung vắng
lửa hát đều gì trong sâu thẳm đêm đêm
Áng mây trắng mờ cổ núi
tổ ba người phát họa
đường hào hương đất bừng lên
tiếng cuốc sắc định hình cao điểm
trận địa vươn hương cỏ xuân thì
trầm tích cánh rừng lưu dấu tháng năm
trước giấc chưa tròn căn hầm bán âm rực sáng
mưa lăn dài nỗi niềm tăng võng
ta kể chuyện ngày mai
trung du ánh lửa bập bùng
Gió đại ngàn thổi bùng đỉnh lá
sao Mai dẫn lối đêm đông
gà rừng gáy vào tinh sương bản nhỏ
tiếng cười đọng lại dưới trăng
pháo sáng vẽ lên trời tín hiệu
cánh chim báo động điều mới mẻ
người chiến sĩ tỉ mẩn đường ngắm
sắc cỏ xanh đón đợi
Anh sẽ hiểu năm tháng chiến chinh
từ câu chuyện của người mang chiếc áo mùa cỏ úa
đôi chân gỗ mòn trở giấc đêm thâu
từ hương trầm nghi ngút trời tháng bảy
nơi nghĩa trang với khoảng trống khôn cùng
từ cuộc kiếm tìm chưa bao giờ khép lại
tóc mẹ bạc trắng bên sông dài… tần ngần hát ru con
đêm nay bước vào cuộc diễn tập
thuốc súng cay nồng giấc mơ
hành khúc ta đi
hoàng hôn rực đỏ
Hoa đã nở
mênh mông
khẩu lệnh xung phong đồng vọng
bửa cơm nắm đồng đội tựa đầu
từ bình minh người chiến sĩ đã đi
trên những con đường ngang dọc bình độ
nghe đôi mươi lửa hát lòng mình.
Bên bến cảng mùa xuân
Thủy triều dâng nỗi nhớ khơi xa
thuyền căng buồm rời bến
boong tàu khởi thủy miền cổ tích
nơi đáy mắt đã chứa đầy mùa yêu
Người gác trông về bến cảng
mai vàng hé nụ trước hiên nhà mé biển
cha lật thuyền thúng sau đêm dài
giày vãi mang nỗi niềm miền cát trắng
Bên bến cảng Nhà Rồng
bao bước chân hướng về ngày toàn thắng
cuồn cuộn triều dâng
trong sớm mai chú chim đậu bên rìa Thành phố
líu rít chuyện mùa
có những chàng lính trẻ tha thiết hát lời xuân
Còi tàu thổn thức loang ngân
tay nghiên chào cho những chuyến khơi xa
bao thương nhớ sẽ ký thác lên đất mẹ
buổi bình minh cha thắp lửa
mẹ may chiếc áo đã sờn vai
áo sờn vai nhuốm mặn từ tiền duyên Tổ quốc
còn đó ngàn cơn sóng lừng ẩn trắc
nắng gió mênh mong đâu đổi thay
trên hải trình trẻ ngày xanh ấy
trùng sóng sẽ êm đềm như bình minh
để người lính khỏa lòng mình cùng sóng nước
chim trắng chao nghiêng trong hạt nắng tinh khôi.
Bên từng thanh âm
Viết ở d18, Đoàn Sao Vàng, QK1
Hương bưởi trắng ngần bên phiên gác
chuyện mật ngữ êm đềm trước trăng non
ai truyền tín hiệu
đêm suối reo mênh mang
Mưa xuân đón đợi
những chàng trai phát mật ngữ sâu trong lòng trận địa
áo dã chiến giải mã thanh âm màu sắc
ta nối vòng tay chuyện trò
nắng vàng thơm lên vai người nằm bắn
mùa quân ngũ thao trường vang tiếng hát
Tạch tè ngọn sóng
ngọn sóng mở lối ban mai
tần số trao nỗi niềm phía núi
mây đã chuyển động ngày trẻ trai
đường dây nào cũng đến từ niền tin sắc lửa
nghe giêng hai cỏ thì thầm nguồn sông
Đêm đã sâu thêm
khoảng lặng của tín hiệu chạy dài vào ý nghĩ
tần số biến thiên
thanh âm nhiễu động
người chiến sĩ thông tin họa nên chân trời ký tự…
Phía mênh mông
Gió loang vầng mây đỏ
cánh hải âu vẫy gọi
sóng mềm ôm lấy dấu chân
triều dâng lên dáng hình
Thuở ngàn năm mẹ à ơi câu hát
trăng đầu non nâng bước con đi
người lính lặn vào lòng biển
đảo ấm một lời ru
Giấc hải trình còn mơ
dòng hải lưu vuốt nhọn vách đá
trước những phong ba
ngọn hải đăng chỉ lối người về
san hô vừa nở một loài hoa
nơi thao thức
bình minh đã mọc
Lằn cát bỏng nói điều gì lên da thịt
một ống thở mở ra khoảng trời
áng mây bay từ cánh đồng
biển xanh ý nghĩ
anh tìm gặp bóng hình quê hương
Có những ngày nơi tiền tiêu Tổ quốc
gió nỗi bão nên
mưa trắng xóa mịt mù tín hiệu
ai đếm hết dấu chân trên bờ cát
ai hiểu hết sâu thẳm trùng dương
hoa muống biển ngụy trang lên cuối ngày
đêm nay người nhái ra khơi
biển phẳng lặng
ngọn sóng
dao động
phía mênh mông…
L.M.T