Hà Nội những ngày tháng 12.2025, sương giăng trên phố Trần Hưng Đạo tựa như lớp lụa trắng huyền ảo, kết tinh thành những hạt pha lê run rẩy trên tán cây cổ thụ. Trong cái tĩnh lặng của một buổi sáng mùa đông đầy suy tưởng, số nhà 57 – Đại sứ quán Pháp – mở ra một không gian đối thoại đặc biệt. Đây không chỉ là một cuộc họp báo, mà là nơi nhân loại tự soi mình vào “tấm gương khí hậu” để thấy rõ những vết rạn và cả những nỗ lực hàn gắn hành tinh.
Điểm tựa lịch sử và Khát vọng thập kỷ
Hội trường sáng bừng, biểu tượng của Thỏa thuận Paris (2015) hiện lên như một dấu son của thời đại. Mười năm đã trôi qua kể từ khoảnh khắc lịch sử tại COP21, khi thế giới lần đầu tiên cùng đặt bút ký vào một bản “giao kèo sinh tử” với tương lai.
Mở đầu buổi lễ, Đại sứ Pháp Olivier Brochet cất giọng điềm đạm nhưng đầy sức nặng: “Mười năm Thỏa thuận Paris là mười năm nhân loại chọn tin vào chính mình. Chúng ta chọn cách chậm lại để suy nghĩ và hành động, nhằm giữ lấy màu xanh đang dần mong manh của hành tinh.” Lời của vị Đại sứ là một sự khẳng định: Paris là khởi đầu, không phải là đích đến.


Những “phân đoạn” của bản hợp xướng toàn cầu
Bản giao hưởng xanh sáng hôm ấy được tấu lên bởi những tiếng nói đại diện cho các lục địa và các vai trò khác nhau trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu:
Sức sống từ Amazon: Đại sứ Brazil, ông Marco Caetano Parani, mang đến hơi thở của đại ngàn. Với tư cách là nước chủ nhà của COP30 sắp tới tại Belém, Brazil hiện diện như một “lá phổi” đang hồi sinh. Dáng vẻ trầm tĩnh của ông gợi nhắc về những thân gỗ cổ thụ vùng Amazon, nhấn mạnh rằng bảo vệ rừng không còn là lựa chọn, mà là điều kiện tiên quyết để giữ gìn sự sống.
Lý trí từ Châu Âu: Ông Julien Guerrier, Đại sứ Phái đoàn Liên minh châu Âu (EU), trình bày về lộ trình chuyển đổi xanh đầy tham vọng. Phát biểu của ông khá tham vọng về con số mục tiêu phát thải bằng 0 (Net Zero), nhưng lại ấm áp tinh thần trách nhiệm của một lục địa tiên phong trong công nghệ và tài chính xanh.
Cam kết từ Việt Nam: Đại diện nước chủ nhà, ông Tăng Thế Cường (Cục trưởng Cục Biến đổi khí hậu), mang đến cái nhìn từ một quốc gia ở “tiền tuyến” của biến đổi khí hậu. Việt Nam không chỉ kể về những vùng đất lở, những cánh đồng hạn mặn, mà còn kể về sự chuyển mình mạnh mẽ trong năng lượng tái tạo. Đó là âm hưởng của một Việt Nam kiên định, thực hiện cam kết bằng hành động tự thân.

Những con số biết nói và Khoảng lặng chiêm nghiệm
Khi bản tổng kết mười năm được trình bày, cả hội trường bỗng tĩnh lại. Những dữ liệu về nồng độ CO2 và sự nóng lên toàn cầu không còn là những ký hiệu khô khan trên giấy. Chúng trở thành những “nốt trầm” cảnh báo: Nhiệt độ trung bình Trái Đất vẫn đang tiệm cận ngưỡng tới hạn 1.5oC
Bà Pauline Tamesis, Điều phối viên thường trú Liên Hợp Quốc, đã kết lại bằng một thông điệp đanh thép: “Thỏa thuận Paris là một hợp đồng bảo hiểm cho sự sống còn. Pháp đã đưa ra khuôn khổ, Brazil tạo ra động lực, và Việt Nam thể hiện quyết tâm. Hãy để COP30 tại Belém trở thành bước ngoặt của hành động.”
Rời khỏi khuôn viên Đại sứ quán, ánh nắng cuối đông chiếu nghiêng xuống khu vườn nhỏ. Gió se se luồn qua tà áo, mang theo dư âm của những suy tư vừa được khơi gợi.
Thỏa thuận Paris tròn 10 tuổi là bằng chứng cho thấy nhân loại, dù đôi khi còn chậm trễ, vẫn đang kiên trì đi về phía ánh sáng. Phố Trần Hưng Đạo vẫn bâng khuâng trong tiết trời đông, nhưng mỗi người bước ra từ cánh cửa ấy dường như đều mang theo một ý niệm mới: Sống trách nhiệm hơn, nhẹ nhàng hơn và “xanh” hơn.
Để những mùa đông Hà Nội sau này vẫn giữ được vẻ đẹp thanh khiết của sương mai, và để thế hệ mai sau vẫn có thể mỉm cười đứng giữa một hành tinh lành lặn.
(Huyền Thương: Ghi chép tại Đại sứ quán Pháp, Hà Nội, sáng 11/12/2025)