• Đọc theo cách của bạn
  • Bàn tròn & Chuyên đề
  • Không Gian Văn Học Số
Sign In
Logo Vanhocvietnam.net - Phong cách Wordmark Banner (Cập nhật)

vanhocvietnam

Nơi hội tụ tâm hồn Việt

.net
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    Show More
    Top News
    HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Sơn Thủy
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Ngô Bá Hòa
    3 Tháng 2, 2025
    Latest News
    Thơ Hoàng Hiền
    13 Tháng 3, 2026
    Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm
    29 Tháng 1, 2026
    Thơ Trần Đức Tín
    29 Tháng 1, 2026
    Truyện ngắn Bàn Hữu Tài
    29 Tháng 1, 2026
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
    TIN VẮN HỘI NHÀ VĂNShow More
    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời

    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời chiều 5/3, sau thời gian…

    3 Min Read
    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23: “Tổ quốc bay lên” tổ chức ở Hoa Lư – Ninh Bình

    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23 mang chủ đề “Tổ quốc…

    7 Min Read
    Nhìn lại quá trình công tác văn học của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024

    Ngày 12/12/2024, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam đã diễn…

    12 Min Read
    Khai mạc Kỳ họp thứ IX Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam

    Tagline

    3 Min Read
    Tiểu thuyết Việt Nam
    Toạ đàm thảo luận sách: TIỂU THUYẾT VIỆT NAM HIỆN ĐẠI 1925 – 1945: KHAI SINH VÀ TIẾN TRÌNH

    Viện Pháp tại Hà Nội và Nhà xuất bản Tri thức xin…

    9 Min Read
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Reading: Hà Hồng Hạnh “khóc cười giữa mông lung vụn vỡ”
Share
  • Đọc theo cách của bạn
  • Bàn tròn & Chuyên đề
  • Không Gian Văn Học Số
Sign In
Logo Vanhocvietnam.net - Phong cách Wordmark Banner (Cập nhật)

vanhocvietnam

Nơi hội tụ tâm hồn Việt

.net
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    Show More
    Top News
    HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Sơn Thủy
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Ngô Bá Hòa
    3 Tháng 2, 2025
    Latest News
    Thơ Hoàng Hiền
    13 Tháng 3, 2026
    Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm
    29 Tháng 1, 2026
    Thơ Trần Đức Tín
    29 Tháng 1, 2026
    Truyện ngắn Bàn Hữu Tài
    29 Tháng 1, 2026
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
    TIN VẮN HỘI NHÀ VĂNShow More
    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời

    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời chiều 5/3, sau thời gian…

    3 Min Read
    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23: “Tổ quốc bay lên” tổ chức ở Hoa Lư – Ninh Bình

    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23 mang chủ đề “Tổ quốc…

    7 Min Read
    Nhìn lại quá trình công tác văn học của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024

    Ngày 12/12/2024, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam đã diễn…

    12 Min Read
    Khai mạc Kỳ họp thứ IX Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam

    Tagline

    3 Min Read
    Tiểu thuyết Việt Nam
    Toạ đàm thảo luận sách: TIỂU THUYẾT VIỆT NAM HIỆN ĐẠI 1925 – 1945: KHAI SINH VÀ TIẾN TRÌNH

    Viện Pháp tại Hà Nội và Nhà xuất bản Tri thức xin…

    9 Min Read
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Reading: Hà Hồng Hạnh “khóc cười giữa mông lung vụn vỡ”
Share
Tìm kiếm
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Have an existing account? Sign In
Follow US
© 2024 Hội nhà Văn Việt nam I✦I Hợp tác & phát triển bởi VietNet Ltd
Văn học Việt Nam - Tiếng nói của những người yêu Văn học Việt > Blog > BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ > Hà Hồng Hạnh “khóc cười giữa mông lung vụn vỡ”
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

Hà Hồng Hạnh “khóc cười giữa mông lung vụn vỡ”

JyKhanh
Last updated: 28 Tháng 10, 2025 2:18 chiều
JyKhanh
Share
Tác giả Hà Hồng Hạnh
Tác giả Hà Hồng Hạnh
SHARE

Nếu cần tìm một giọng thơ nữ bước đầu trình hiện thi đàn đã mang sẵn dấu ấn riêng – vừa mảnh mai, vừa kiên cường; vừa mê mộng, vừa tỉnh táo – thì Hà Hồng Hạnh và Đối thoại với bóng (NXB Hội Nhà văn, 2025) là một bắt gặp thú vị. Cái tên tập thơ tự thân đã là một ẩn dụ nghệ thuật: nhà thơ không “đối thoại” với thế giới, với tha nhân, mà “với bóng” – tức là với phần khuất, phần ẩn của chính bản thân.

Trong bài thơ mở đầu, Hai mặt của sự sống, Hà Hồng Hạnh viết: phía sau gương mặt người/ đâu thiện/ đâu ác/ có rạch ròi như ông Thiện ông Ác trên chùa. Câu hỏi về thiện – ác, thật – giả, vốn là truy vấn của triết học và tôn giáo, nay được một nữ thi sĩ đặt lại bằng trực cảm. Và khi chị thừa nhận khóc cười giữa mông lung vụn vỡ/ những thứ nâng niu gìn giữ/ hóa ra rỗng tuếch từ lâu,thì đó không chỉ là sự sụp đổ của niềm tin, mà còn là một thức nhận: đời sống – tình yêu – nghệ thuật, rốt cuộc đều trống rỗng phù du. Bóng dáng của “người đàn bà nhặt bóng mình đêm trăng” trong bài Bóng mình chính là hóa thân của cái tôi thi sĩ đang chật vật tìm lại căn cước đã bị “vụn vỡ” giữa “mông lung” thời gian đời người vừa dài dặc vừa ngắn ngủn.

Nơi Đối thoại với bóng, hình tượng “bóng” xuất hiện dày đặc (bóng mình, chiếc bóng, những chiếc bóng nghẹt thở, chiếc bóng của đêm, trò chuyện với chiếc bóng…) như một từ khóa chủ đạo. “Bóng” không chỉ là cái còn lại sau ánh sáng, mà còn là phần vô thức, phần ẩn ức, phần phản chiếu của linh hồn. Nhà thơ đối thoại với “bóng” là đối thoại với những mảnh bản ngã đã bị phân rã, là nhặt và khâu lại một thời thiếu nữ đắm say chưa kịp đi hết.

Ở bài Trò chuyện với chiếc bóng, Hà Hồng Hạnh viết: chiếc bóng không hình thù bóp nghẹt trái tim…/ nham nhở những giấc mơ không rõ mặt…/ em tìm chiếc bóng của anh/ không có hình hài, không nắm bắt… Ở đây, “bóng” không chỉ là cái tôi phân thân, mà còn là người kia, là tình yêu, là ký ức… từ bao giờ đã trở thành một phần tất yếu, mơ hồ mà vĩnh viễn, trong ngăn hồn nữ thi sĩ.

Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật, trong lời dẫn đầu tập thơ, đã gọi ra ở Hà Hồng Hạnh sự cô đơn trong sáng và thánh thiện. Nếu đọc chậm, sẽ nhận ra mạch ngầm xuyên suốt thi tập là cô đơn được thăng hoa thành mĩ cảm. Nhiều bài thơ như được viết từ ranh giới giữa nức nở và dịu dàng. Cái “vỡ” trong thơ chị không tan tành mà lấp lánh như thủy tinh dưới nắng: tháng năm mải miết gom vụn vỡ những ngày xa…/ như mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn… (Mảnh vỡ thủy tinh). Nỗi đau được hình tượng hóa thành “thủy tinh” – trong suốt nhưng dễ vỡ, sắc bén nhưng đẹp đẽ. Hà Hồng Hạnh không chỉ “mơ” mà còn “giải phẫu giấc mơ”, nhìn thẳng vào mảnh vỡ và chấp nhận nó.

Thơ trong tập thơ này được viết bằng ngôi thứ nhất, giọng tâm sự, thậm chí thủ thỉ như nhật ký. Nhan đề Niềm vui cô đơn đã nói lên thái độ sống của tác giả: biến cô đơn thành niềm vui, vì chỉ trong cô đơn, người thơ mới không bị vong thân: buông tay/ lòng em không còn đau/ nhưng mỗi khi đêm xuống em lại tìm anh trong mỏi mòn vô thức. Đó không phải sự yếu đuối, mà là hình thức của sức mạnh nội tâm: dám chất vấn những mâu thuẫn đa mang đa sự của chính mình.

Một thi ảnh ám ảnh nơi thi tập là “mưa”. Mưa trong đây không chỉ là hiện tượng, mà còn là tâm trạng. Trong Mưa khiêu vũ, mưa “khiêu vũ với bóng đêm”, hòa vào “mùi hương trinh khiết của đoá sen khép nhụy” – hình ảnh vừa gợi dục tính, vừa tinh khiết, thể hiện năng lượng sống mãnh liệt của người đàn bà. Và trong Mong manh & mong manh, chị tự soi vào đời mình: em hiểu đời em mong manh như giọt mưa/ mong manh/ và mong manh. Cái điệp ngữ ấy như nhịp thở, như tiếng ngân cuối của bản nhạc, nơi mà nỗi buồn đạt tới vẻ đẹp trong suốt.

Giấc mơ được Hà Hồng Hạnh khai thác đến tận cùng. Trong Có khi nào giấc mơ gian dối, giấc mơ trở thành nơi trú ẩn và thử thách: đã có lúc em ước anh không tồn tại/ để nỗi đau tan biến/ nhưng khi chìm trong vô thức/ lại điên cuồng tìm anh. Cái “gian dối” của giấc mơ không phải là phản bội, mà là nghịch lý của tâm hồn: muốn quên để được bình yên, nhưng lại khát khao nhớ để còn được thở. Ở đây cho thấy bản lĩnh của một người nữ không ngừng “đối thoại” với chính mình, nhận ra rằng tình yêu, trong bản chất, là trò chơi dung dăng giữa quên và nhớ, giữa tan và hiện, giữa buông và níu.

Một trong những điểm nhấn khiến Đối thoại với bóng vượt ra khỏi vùng thơ “anh anh em em” thuần túy là sự hòa quyện giữa cảm thức nữ giới và cảm thức văn hóa dân tộc. Trong Câu then thắm sắc bjoóc mạ, ta bắt gặp giọng điệu dân ca Tày hòa cùng nhịp thơ hiện đại: nợ trần gian chưa hết/ câu then đưa về Mường Đẳm xa xôi/ đi hết một vòng đời/ mỗi chặng đường hóa điệu quê tha thiết. Tình yêu ở đây không còn là lứa đôi riêng tư, mà đã hóa thành tình quê, tình đất, tình người. Cái “nợ trần gian” được nói bằng giọng kính ngưỡng, khiến bài thơ như một khúc then cúng hồn, vừa nhân bản vừa huyền diệu.

Không gian miền núi, văn hóa Tày – Nùng, sắc thái Bắc Kạn, Tam Đảo… trở đi trở lại, làm nên tầng địa lý tinh thần của tập thơ. Tam Đảo trong bài thơ cùng tên là nơi hương chè sóng sánh/ ngọt chát đầu môi, vừa thực vừa mộng; là nơi thiếu phụ nhìn cơn mưa nặng hạt/ ngọn lửa tình yêu đã tắt, một biểu tượng cho ngọn lửa nữ tính âm ỉ, khó nguôi. Anh có nhớ lời nguyền bên suối là khúc tình ca của người sơn nữ giữa không gian Bắc Kạn huyền thoại: anh còn nhớ lời nguyền bên suối nhỏ/ cùng em về đầu nguồn sông Cầu…/ nhấp một lần để say một kiếp. “Then”, “slương”, “xà tích”, “khèn môi”… không chỉ là chất liệu dân gian, mà còn là linh hồn văn hóa, nơi cái tôi nữ hiện đại tìm được điểm nương tựa, niềm cứu rỗi.

Thơ Hà Hồng Hạnh, như đã thấy, không ngại đi vào vùng “mơ hồ, huyễn hoặc”. Ở đó, ký ức, giấc mơ, hiện tại, ảo ảnh… đan vào nhau như những lớp sóng. Đối thoại với bóng có thể xem là hành trình xuyên qua bản đồ tâm hồn con người. Trong Ngẫm, chị viết: em không tìm được chiếc mặt nạ cho buổi chiều muộn/ hoàng hôn sẫm tím muốn cưới các vì sao. “Hoàng hôn muốn cưới các vì sao” là một thi ảnh mới mẻ. Nó không tuân theo logic tự nhiên, mà theo logic của tưởng tượng. Bằng cách ấy, Hà Hồng Hạnh đã giải phóng thơ khỏi ràng buộc hiện thực, để cơi nới hiện thực. Cũng với cảm thức ấy, Những chiếc bóng nghẹt thở là một ẩn dụ cho giấc mơ kiến tạo thế giới mới, thế giới khác: ai rồi cũng khác/ cây một nghìn năm có khóc trước những biến thiên cuộc sống/ những hình hài trong mơ/ liệu có kỳ dị khi bình minh rọi qua cửa…

Những “chiếc bóng nghẹt thở” kia, suy cho cùng, là biểu tượng của con người thời đại bị kẹt giữa thực tại trơ vữa xơ cằn cảm xúc cảm giác người. Không ngẫu nhiên mà tập thơ có cả Bài thơ cho AI – một đối thoại trực diện với trí tuệ nhân tạo: AI không biết viết lời thương như anh từng viết/ những sắc thái chỉ riêng trái tim. Giọng thơ ở đây vừa hóm hỉnh, vừa lạnh lùng. Nhà thơ nhận ra giới hạn của công nghệ – thứ có thể mô phỏng mọi điều, trừ cảm xúc. Đó cũng là lời tự khẳng định bản thể thi ca trong thời đại máy móc: chỉ con người – với trái tim và nước mắt – mới có thể “đối thoại với bóng”, mới có thể chiêm mộng hoá đời sống.

Về hình thức, thơ Hà Hồng Hạnh thiên về thể tự do, nhịp linh hoạt, ngôn ngữ tiết chế, ít dùng từ cầu kỳ. Nhưng đằng sau cái vẻ giản dị ấy là một cấu trúc tinh tế. Những khoảng trống, những chấm xuống dòng, những ngắt nhịp bất thường tạo nên một “hơi thở” đặc trưng, vừa đứt gãy, vừa ngân dài. Đặc biệt, chị sử dụng dày đặc các yếu tố thị giác và khứu giác: “ánh mắt rỗng không”, “mùi hương vụng dại”, “bụi thời gian loang trên giá sách”, “váng vất mùi hương chiều ấy”… Những hình ảnh này khiến thơ chị có độ “gợi” hơn “tả”, mở ra nhiều lớp liên tưởng.

Cách tổ chức bài thơ của Hà Hồng Hạnh gợi nhớ thủ pháp điện ảnh: những “cảnh cắt” nhanh, đột ngột, phi tuyến tính. Bài Lý giải chẳng hạn, như một chuỗi montage ký ức: những mảng màu hỗn độn/ ném lên bức tường ở cuối con đường đầy hoa chua me/ tim tím. Sự hòa trộn giữa nghệ thuật ngôn từ và các loại hình nghệ thuật khác khiến thơ chị gần gũi với các xu hướng thơ đa phương tiện ngày nay.

Đọc Đối thoại với bóng, thấy rõ hai khuynh hướng cùng tồn tại: một là nội cảm, nữ tính, tự sự; hai là siêu thực, tâm linh. Thơ Hà Hồng Hạnh không chỉ là thơ tình, mà còn là thơ của chiêm nghiệm hiện sinh.

Câu thơ “khóc cười giữa mông lung vụn vỡ” ở bài Hai mặt của sự sống mở đầu thi tập không chỉ là tự sự của nhân vật trữ tình, mà còn có thể xem như ẩn ngữ toàn tập thơ. Hà Hồng Hạnh đã khóc và cười giữa những mảnh vỡ của đời sống. Cái “mông lung” ấy không phải mơ hồ, mà là cõi thiêng nơi tâm hồn nữ giới tự soi chiếu, tự cứu chuộc.

Như vậy, tập thơ thực chất là một hành trạng tinh thần: đi từ “bình minh thoang thoảng mùi hương khởi thủy” (Khởi thuỷ) đến “cánh sen đang nở trong hồ” (Cánh sen) – một vòng luân hồi, nơi nỗi đau, niềm cô đơn được tẩy rửa bằng nước mắt, và thơ trở thành nghi lễ thanh tẩy: đóa sen cuối hạ rụng từng lớp cánh/ đến lớp cuối cùng nhẹ bẫng/ tan cùng mùi hương/ em thấy em là cánh sen đang nở trong hồ. Sau những đổ vỡ, mộng mị, giấc mơ, nước mắt, người đàn bà cuối cùng đã tìm được sự thanh lọc. “Cánh sen đang nở trong hồ” vừa là biểu tượng cho sự tái sinh, vừa là tâm thế thơ của chủ thể: một cách thơ đang định hình, đang thì hiện tại chưa hoàn kết, đang không ngừng “đối thoại với bóng” để trích xuất giọng.

Trong thời đại con người bị bao vây bởi công nghệ và nhịp sống gấp gáp, Đối thoại với bóng là một lời mời gọi quay về: quay về với “bóng mình”, với những “giấc mơ vụn”, với phần người còn nguyên sơ chưa kịp AI hoá. Và như thế, dù “thế giới đảo điên”, dù “gương mặt giả, nụ cười giả”, thì thơ vẫn là nơi “người đàn bà nhặt bóng mình đêm trăng” – nhặt lấy phần hồn mình, đặt lại giữa đêm đời. Ở đó, chủ thể thơ vừa khóc vừa cười, giữa mông lung vụn vỡ – mà kỳ thực, chính là giữa ánh sáng và bóng tối của cuộc người.

Nhà LLPB Hoàng Đăng Khoa, tác giả bài viết

Hoàng Đăng Khoa

Share This Article
Twitter Email Copy Link Print
Previous Article Họ Trịnh: Phục dựng ký ức tập thể và 249 năm Dấu ấn Vàng Son
Next Article Bàng Phương Chính – Nghệ sĩ điêu khắc từ thiên nhiên đến đời sống
Leave a comment

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Bài nổi bật

Thơ Nguyễn Văn Song

Nguyễn Văn Song sinh năm 1974 tại Vân Điềm, Vân Hà, Đông Anh, Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học Sư…

By Đường Uyên 6 Min Read
BỤI BAY – SỰ TẬN HIẾN VÀ TÁI SINH TRONG NGÔN NGỮ TÌNH YÊU CỦA IAKOVOS THERAS KARAMOLEGKOS 

Lịch sử nhân loại từ xưa đến nay, dù khác biệt về…

8 Min Read
Ký ức thân thương

Dưới căn nhà cũ, những ngày giáp Tết luôn mang một mùi…

8 Min Read

Tác giả

Võ Thị Xuân Hà 1 Article
Nhà văn Võ Thị Xuân Hà sinh tại Hà Nội.…
Sao Khuê 3 Articles
Chia sẻ một chút thông tin về bạn. Những thông…

Ý kiến

Thơ Hoàng Hiền

Hoàng Thị Hiền, sinh năm1990 tại Cao Bằng. Hiện chị…

13 Tháng 3, 2026

Chùm thơ tác giả Nguyễn Hồng Quang

SÓNG XANH TRÊN ĐỒI Từng thửa…

4 Tháng 3, 2026

Thơ tác giả Lê Văn Lạo

VỊNH MÃ ĐÁO Mã đáo hoạnh…

1 Tháng 3, 2026

Thơ song ngữ Nông Thị Ngọc Hoà

Nông Thị Ngọc Hoà was born…

22 Tháng 2, 2026

Chùm thơ về Mùa Xuân và Tết của tác giả Nguyễn Sỹ Bình

Phố Xuân Ráng xuân như mây…

16 Tháng 2, 2026

You Might Also Like

Tác giả Hà Hồng Hạnh
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

Mạch núi trong thơ Hà Hồng Hạnh

Ấn tượng ban đầu khi đọc lướt qua nhanh từng bài trong 2 tập “Đối thoại với bóng”, “Em lót…

8 Min Read
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

“Dặn con…” – Đời và thơ Nguyễn Đức Tùng

Nguyễn Đức Tùng là một kỹ sư, hơn hết là doanh nhân có những thành tựu lớn, đồng thời ông…

8 Min Read
Tác giả Lê Hữu Thỉnh
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

“Bụi đường và những dấu chân” – hành trình của người bộ hành phiêu lãng Lê Hữu Tỉnh

Tiếp nối “Rong chơi miền vui thú”, “Bụi đường và những dấu chân” của Lê Hữu Tỉnh là du kí…

10 Min Read
Nhà văn/dịch giả VintageLover KP
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

“BỤI BAY” một cõi thở lạ!

Nhà văn/dịch giả VintageLover KP Đọc “BỤI BAY” là bước vào một cõi thở rất lạ, một cõi thở có…

13 Min Read
Văn học Việt Nam - Tiếng nói của những người yêu Văn học Việt

TRANG VĂN HỌC VIỆT NAM

Ban biên tập: 
Nhà văn- Dịch giả:  KIỀU BÍCH HẬU
✦Email: kieubichhau@gmail.com ✦Tel: 094 735 8999

Nhà thơ – Nhạc sỹ Bàng Ái Thơ
Nhà văn – Dịch giả Khánh Phương
Nhà văn – Đặng Thùy Tiên

Phát triển bởi VietNet Ltd
Welcome Back!

Sign in to your account


Lost your password?