(Thanh Thương)
Em đã về hội Làng Đại Đồng
Trời trong vắt hương cau bay đầu ngõ
Giàn trầu biếc thầy mẹ cười rạng tỏ
Đón em về như gió gọi triền sông.
Giếng làng xưa soi bóng nước xanh trong
Cây đình cổ ngân chuông chiều bảng lảng
Hồ nước lặng mây trôi về thong thả
Khói lam chiều nhuộm tím cả hồn quê.
Em đi qua phiên chợ nhỏ ven đê
Nghe rộn rã tiếng rao trưa giọng ngọt
Những trò chơi dân gian vang tiếng hát
Tre xôn xao như giữ bước chân về.
Làng nghề xưa khung cửi vẫn say mê
Tơ lụa dệt thành câu thơ anh viết
Mỗi đường chỉ như lời yêu tha thiết
Đan vào tim sợi nhớ nối sợi thương…
Chiều xuống rồi anh đọc sách bên song
Trang giấy mỏng nghiêng vàng theo nắng đổ
Giọng anh ấm như lời ru của gió
Lẫn trong hồn là khúc nhạc yêu thương!
Em đã về yêu đến độ vấn vương
Giếng , cây, hồ … in hình anh trong mắt
Phú Xuyên đó miền quê em gìn giữ
Bởi nơi này ta đã hẹn cùng nhau!

(TT – Đại Đồng Xuân Bính Ngọ 2026)