
MEN XUÂN
Anh ru mùa đông trong giấc mộng xuân thì
Nhặt lá rơi thắp lửa con tim hong ngày dang dở
Môi hồng nhấm men xuân say một thuở
Thả sóng tình yêu Sông Hồng chiều xuân
Vin cành đào lúng liếng má em hồng
Bồng bềnh đêm trôi
Cầu Nhật Tân ngắm sông, tay đan tay cháy bỏng
Nghe nhịp thở sông Hồng gió thốc lửa men xuân
Đêm Nguyên Tiêu, trăng hoa hòa quyện
Cùng chị Hằng dạo gót Hồ Gươm
Vui lễ hội thi ca
Văn Miếu Quốc Tử Giám
thả thơ lên Trời mùa trổ lộc đơm bông.
GÙI XUÂN
(Thơ NamKau)
Gió buốt lạnh đang trốn về nơi gieo gió…
Biên Cương em, không sõng soài trước mùa đông
Rừng trả mồ hôi người, tài nguyên đặc sản
***
Em cõng núi rừng trên lưng xuống chợ
Gùi mùa xuân trên vai nõn về nhà.
TÌNH XUÂN
Mai vàng, đào rực sắc hồng
Đôi chim quấn quýt, mặn nồng bên nhau
Nụ hôn nhớ buổi ban đầu
Nắng xuân ấm áp tươi màu má em
Tình em là biến hương men
Ly nồng cháy bỏng khát thèm môi anh
Anh là lá, mãi biếc xanh
Em hoa hồng nở trên cành đỏ tươi
Sắc xuân, lộng lẫy đất trời
Tình yêu cuộc sống nhịp đời khát khao
Men xuân hương vị ngọt ngào
Vần thơ cất cánh dâng trào thiết tha
Tình yêu không có trong ta.
Trái tim hóa thạch, bài ca không hồn.