HỌC KHÔNG BIẾT ĐỦ
Dần dà nên chữ nên câu
Với kho ngữ liệu đủ màu thấp cao
Từ làng, lòng đẫm ca dao
Thấm trong gió võng ngọt ngào bà ru
Chạm tay nhón cốm mùa thu
Lời lòng phát tự xửa xưa chưa gì
Tíu ta tíu tít tù tì
Chữ đóng, chữ mở, lại khi chắt chuyền
Chữ trong cổ tích kể đêm
Cô Tấm, trái thị lời em ứ ừ
Chữ trong sách giáo khoa thư
“Ngàn trang kinh điên, bút như có thần”*
Chữ trong tâm, chữ ngoài tâm
Sách không có chữ – kinh luân sách trời
Trăm năm lo học làm người
Và kho ngữ liệu đường đời, luôn mang
“Nhà ta coi chữ hơn vàng”**
Học không biết đủ, tự sang một vài
Ngửi ra mùi chữ mấy ai
Cười tóa, cười tủm…ẵm bài phong lưu.
—————–
*Đọc sách khắp muôn quyển
Hạ bút như có thần – Đỗ Phủ
** “Nhà ta coi chữ hơn vàng” – Nguyễn Bính/.
CÙNG VỚI THỜI GIAN
Những tờ ngày mỏng dính sắp ra đi
Quyển lịch mới trọn năm, cao trên giá
Thế giới – cuộc đời, gói trọn điều quen lạ
Ta quá vòng hoa giáp, cộng cộng thêm
Luôn yêu đời và trời cũng yêu hơn
Tự níu kéo ngang nhiên bằng chân thiện
Mọi nhận thức đời, đủ mùi, đã chín
Dẫu già nua, tâm thức chửa muốn già
Cái vòng quay vô hình – thiên cổ dư ba
Dẫu vẫn chợ chiều, thừa dần bầu bạn
Nào nữa tri âm, xương cốt kêu ràn rạn
Đọ với trăm năm, xoáy mãi mỗi tấc gang
Cùng với thời gian tường tỏ trái ngang
Cái lẽ vĩnh hằng vô thường rẻ giá
Thế giới nhân luân đâu còn chi lạ
Viên mãn thiên thu, đủ vẻ khôi hài….
TA SỐNG CÙNG NHAU
Ta sống cùng nhau tháng năm hạnh phúc
Đủ mà chưa đủ, muốn được hơn
Dậm đều yêu thương, hết mình say đắm
Hết chỗ cho buồn và nhưng lúc cô đơn
Luôn bên nhau, ý nghĩa, ngày đeme
Đủ đẹp lòng, vui vầy, dù khi cơm áo
Sự hòa hợp như có trời xui bào
Còn gì hơn đời, sống với tình yêu
Sung sướng vì yêu, khổ sở vì yêu
Thỏa ý đẹp lòng hơn là tiền bạc
Giàu có vô cùng lứa đôi hạnh phúc
Bùa bả ái tình mướt mát hôm mai
Ngày đêm bên nhau, lòng cháy bỏng
Dọc những mê man quên cả đất trời
Say với men tình không lơi quấn quýt
Anh nẫng hồn em – đặt kỹ bệ đời.
MỞ ĐỘNG LIÊU TRAI
Mới qua cửa lễ giáng sinh
Khéo thay, dở chứng, trời sinh nắng hè
Nồm nam chút gió so se
Bao ngày như vỗ làn da
Mở mơ thả thướt, mặt hoa yêu kiều
Vừa đi vừa ngắm, cổ kiêu
Bá vai, ôm nách dập dìu xôn xao
Thắt co, ngực nở vổng vao
Đủ xem hẻm phố nôn nao chân dài
Trời như khéo mở liêu trai
Mấy chàng liếng mắt thở dài, nuốt khan…
LO TRƯỚC LƯỜNG SAU
Tôi biết tôi, giữ đúng đạo làm người
Truyền thống thiện lương, không chui luồn lừa đảo
Lòng tử tế, tránh sống hèn, vô đạo
Và đã già nom, lo con cháu hỗn hào
Cạm bẫy đời mỗi nhiều, đạo và bất đạo
So sểnh vô tình, khó giữ đẹp trong
Người tốt có, nhưng môi trường đời không tốt
Nước đục rêu phèn, ngoài những ước mong
Có thể nhẹ dạ, cả tin ấu trõ nhẹ lòng
Vô sẹo, vô sừng dễ điều tha hóa
Môi trường, ôi môi trường dễ gieo tài rắc họa
Quan cách, đồng liêu hư hỏng đầu têu
Nhà mười đứa, một đứa hư đã đủ lòng đau
Nghiện ngập, ăn chơi gia phong chao đảo
Che chắn giữ gìn dễ khi bất khả
Lo trước lường sau, ái ngại lũ hậu sinh…
CẦU PHÚC
Dù đủ trải rồi, lòng lúc kinh kinh
Đã sống khổ và ngày càng sống khó
Lòng rối mù chính tà, ngay gian vây bủa
Đôi nỗi âu lo, người ít nhiều ma
E lúc vô tình, sơ sểnh khó qua
Tồn tại khó, luôn nhiều chao đảo
Lo giữ lấy mình, đủ chiều bất hảo
Xấu tốt, thực hư, đâu nữa kỷ cương
Biết tin ai, ai tử tế, thiện lương
Rối lòng dạ, am ảnh đời, bất nhất
“Trâu buộc ghét trâu ăn” – rõ điều súc vật
Đâu đáng người, tự hèn hóa đời đi
Quả phúc là đâu, cao cả những gì
Cứ thắc thỏm cầu phúc nhà, phúc nước
Sớm buông bỏ, nhẹ lòng mất được
Mong bình tâm, được thấy em cười…