Truyện ngắn:
HAI CHÀNG LÍNH TRẺ HẢI PHÒNG
Thưa các đồng chí và các bạn!
Chuyện xảy ra vào cái ngày tôi còn là gã tân binh ngơ ngác. Dạo ấy, đại đội tôi đóng quân huấn luyện tại một làng quê thuộc tỉnh Hưng Yên. Một lần, khi đơn vị đang trên đường từ thao trường trở về, đội hình hàng đôi đang bước đều tăm tắp thì bỗng có tiếng gọi giật giọng:
– Phương!
Tôi chưa kịp định hình thì một cánh tay đã túm lấy vai tôi lôi xềng xệch: “Này, đi với tớ, hay lắm!”. Đó là Võ, cậu bạn thân cùng tiểu đội. Võ vừa kéo tôi chạy tách đoàn, vừa thì thầm kế hoạch “tác chiến”:
– Thống nhất thế này nhé: Cậu tên là Hùng, quê Thái Bình. Tớ tên Thắng. Tớ vừa quen được hai cô giáo mầm non hay lắm, phải tranh thủ ghé thăm ngay!
Thế là nhân lúc đội hình đi vào góc cua khuất, hai thằng “té ngang”. Võ tỏ ra tự tin và đầy kinh nghiệm, kéo tôi vào ngôi trường mẫu giáo nhỏ cuối làng. Vừa thấy hai bóng dáng thướt tha, Võ đã xởi lởi:
– Chào hai cô giáo! Giới thiệu với hai cô, đây là anh Hùng, đồng hương Thái Bình với tớ.
Tôi đứng như trời trồng, chưa kịp hiểu “mô tê” gì thì đã thấy Võ nháy mắt ra hiệu. Qua màn chào hỏi, tôi được biết một cô tên Nhung, cô kia tên Lan.
Thời gian huấn luyện tuy ngắn nhưng đầy ắp kỷ niệm. Cứ chiều tối, sau khi cơm nước xong, hai thằng lại tìm cách “lỉnh” vào làng. Những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng cười giòn tan của các cô giáo trẻ khiến cái nắng thao trường như dịu lại.
Nhưng đúng là “người tính không bằng trời tính”. Một buổi trưa mùa hè oi ả, lính ta đi tập về ai cũng vắt vai chiếc khăn mặt bông. Khổ nỗi, lính mới vốn cẩn thận, đồ đạc gì cũng thêu hoặc viết tên mình vào để tránh nhầm lẫn. Trong lúc mải mê trò chuyện, tôi vô tình để lộ chiếc khăn mặt có dòng chữ thêu xanh rành rành.
Cô giáo Nhung nhìn thấy, liền gọi khẽ:
– Anh Phương à!
Theo phản xạ tự nhiên, tôi giật mình thưa luôn: “Ơi!”. Vừa dứt lời, tôi mới tá hỏa nhận ra mình đang đóng vai “Hùng quê Thái Bình”. Màn kịch vụng về chính thức hạ màn trong sự ngượng nghịu tột độ.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành thú nhận mình là lính Hải Phòng. Tôi gãi đầu phân bua:
– Anh sợ nói lính Hải Phòng các em lại ngại, vì bọn anh mang tiếng nghịch ngợm nhất nhì quân ngũ…
Nhung nghe xong cười hiền:
– Tỉnh nào không quan trọng anh ạ, quan trọng là phải thật lòng với nhau.
Nghe câu đó, tôi như mở cờ trong bụng, còn thằng Võ thì mặt đỏ bừng như gấc chín, lí nhí:
– Bọn anh là lính Hải Phòng, nhưng… cũng hiền lắm!
Đang lúc say sưa giải thích thì bỗng một hồi kẻng báo động vang lên dồn dập từ phía doanh trại. Hai thằng không ai bảo ai, vắt chân lên cổ mà chạy như ma đuổi. Thì ra, vì vắng mặt hai quân nhân “đi cải thiện đời sống tâm hồn” mà đại đội tổ chức báo động kiểm tra quân số.
Sau vụ báo động nhớ đời ấy, mấy hôm sau chúng tôi mới dám ló mặt vào trường. Vừa thấy bóng hai chú bộ đội, cô Lan đã trêu:
– Các cháu chào hai chú bộ đội Hải Phòng đi nào!
Tai tôi nóng ran vì xấu hổ. Tôi chống chế:
– Cũng tại các em cứ hay ghét lính Hải Phòng nên bọn anh mới phải… làm thế.
Ngày chia tay cũng đến. Đơn vị chuẩn bị dã ngoại lên Hà Bắc để bắn đạn thật. Trước ngày đi, tôi đánh liều hỏi Nhung:
– Em ơi, xóm mình tên là gì nhỉ?
– Xóm Thạch Lỗi anh ạ! – Nhung trả lời.
– Thế còn… em họ gì?
Nhung giả vờ gay gắt:
– Anh hỏi để làm gì?
Quả thực lúc đó tôi bí toàn tập, cứ sợ không xin được địa chỉ thì coi như mất liên lạc luôn.
Bốn giờ sáng ngày lên đường, trời tháng Bảy còn mờ hơi sương. Đoàn quân áo xanh trùng điệp như dải lụa dài tít tắp hành quân qua làng. Vai đeo ba lô nặng trĩu, chân bước đều trên con đường đất, lòng tôi trĩu nặng nỗi buồn chia ly. Bỗng một tiếng gọi thân thương vang lên giữa hàng quân:
– Anh Phương ơi!
Tôi ngước nhìn theo hướng tiếng gọi. Là Nhung! Em đứng bên vệ đường, gương mặt còn ngái ngủ nhưng ánh mắt lấp lánh niềm thương. Nhung chạy theo, dúi vào tay tôi một gói to bằng quả bưởi và một cuốn sổ nhỏ.
Về đến nơi đóng quân mới, tôi mở gói quà ra. Đó là một nắm xôi lạc thơm lừng, món quà ấm lòng người lính hành quân. Trong cuốn sổ, Nhung đã kẹp sẵn những phong bì dán tem và điều quý giá nhất chính là dòng địa chỉ nắn nót: Nguyễn Thị Hồng Nhung, xóm Thạch Lỗi…
Thằng Võ thấy thế cũng mon men lại gần:
– Phương ơi, cho tớ xin địa chỉ cô Lan với… – Tôi cười ngất, trêu nó một trận rồi cũng đưa địa chỉ cho bạn.
Sau này, đơn vị chúng tôi chuyển lên biên giới chiến đấu. Cuộc đời binh nghiệp với những chuyến hành quân dằng dặc, những trận đánh ác liệt đã khiến chúng tôi dần mất liên lạc với hai cô giáo năm xưa. Nhưng mỗi khi nhớ về thời trai trẻ, hình ảnh nắm xôi lạc và cái tên “Hùng – Thái Bình” vẫn luôn là một ký ức đẹp, trong trẻo như màu xanh áo lính thuở ban đầu.
CÂU CHUYỆN CỰC ĐÔNG
(Tác giả: Phương Vũ)
Cực Đông gió rét nắng mưa
Mây giăng lối cũ rừng xưa bạt ngàn
Mùa này hoa gạo đỏ chan
Cánh rơi nhuộm lối gian nan tháng ngày
Hỏi ai đến được cổng mây
Chân run nhờ gậy dốc dày chơi vơi
Quanh năm đất ẩm sương rơi
Lòng người lính vẫn thảnh thơi hiền hòa
Huyền thoại kể mãi không già
Binh đoàn lính chiến đi qua tháng dài
Thân thương ngọn cỏ cành gai
Biên cương in dấu hình hài chúng tôi
Thung sâu núi thẳm bồi hồi
Chuyện riêng anh kể em ngồi lặng nghe
Suối khe róc rách rừng che
Đầu nguồn gửi gió hồn quê mẹ hiền
Giá như trọn vẹn lời nguyền
Xuân rừng giữ mãi niềm tin đại ngàn.
Về tác giả Vũ Phương:

Bộ đội nghỉ hưu
CCB – Phó chủ tịch hội truyền thống f313 MT Vị Xuyên Tp. Hải Phòng
BCN CLB Thơ CCB Việt Nam.