NHÂN DÂN TÔI NHỊP THỞ MỚI
Tôi chưa từng thấy nơi nào trên trái đất
thiêng liêng như “nhân dân tôi”.
Những bàn tay chai sạn
đôi mắt bừng trong nắng rám
máu đỏ thắm lá cờ
nụ cười bay theo lưng trời tự do.
Vươn mình thức lay vận hội nối vòng tay vun sắp giang sơn Băng qua trùng khơi
mở con đường thẳng tới
cho ngày mai đến muôn đời rạng rỡ.
Tô thắm “Tổ quốc tôi” bằng mồ hôi, nước mắt bằng trí tuệ, công nghệ
Trong bình yên vẫn dằng dặc thách thức bước dồn theo nhịp thời gian.
Không thể nào khác
tình yêu dâng ngút ngàn hạnh phúc
Từ đường phố, làng mạc, vang vọng tiếng ru niềm tin tỏa nụ cười ngạo nghễ.
Việt Nam, hội nhập
vượt trùng sóng vươn khơi.
CHÁY MÌNH VƯƠN KHÁT
Khát từ xương chồng núi, máu bềnh sông
Dằng dặc bão giông, lũ vùi, nắng dập
Miết mải cường bươn, hệ lụy hao gầy
Dồn đến vận, ta cháy mình vươn khát.
Vươn từ sau đến trước, từ đất lên cao
Vượt ngăn thách thức vượt rào ngáng cản
Từ linh bồi khí, từ trí kết lòng
Kỷ nguyên mới hoá thành đồng ta vươn.
KỶ NGUYÊN CỦA NUNG NẤU
Người nghĩ nhanh, ví chậm như đi bộ
AI cũ chậm, đã sáng loà như sao
Người từ tổng hoà, khát sinh bản thể
AI nghe bản thể, ánh chiếu tổng hoà.
Người nhích bước, qua ngàn năm tiến hoá
AI vút bay, vạn tỉ phép tích giây
Người có đất có trời sinh trắc ẩn
AI không đạo, giới hạn tới vô chừng.
Đất mẹ ơi, kỷ nguyên của nung nấu
Ta nồng nàn, AI trong mực thánh vươn nhanh.
NGHỆ THUẬT MÁY VÀ NGƯỜI
Trong nghệ thuật kỹ thuật và cảm xúc
Điểm ban đầu xuất phát vạch khác nhau
Đi đến cuối sao trùng nhau lạ vậy
Ca sĩ nghe muốn theo máy hát lại
Đỉnh thanh âm người hay máy ai hơn?
Từ lâu google nơi cửa ngõ tra cứu
Giờ công nghệ có “thày giáo” AI?
Không chỉ bảo còn dáng vương đài các
Máy vẽ tranh sắc màu đẹp liêu trai?
Nơi ngôn ngữ máy lập trình thế mạnh
Công nghệ AI tư duy máy hoá người
Văn chương mới đâu còn bàn tay cũ?
Thế giới này bóng của những loài siêu?
Nghệ thuật mới kỷ nguyên người và máy
Tiếng gọi vươn mình cốt tử từ đâu?
Đạo lý máy trí tuệ người kiến tạo
Ta chấn hưng vì hạnh phúc dài lâu.