• Đọc theo cách của bạn
  • Bàn tròn & Chuyên đề
  • Không Gian Văn Học Số
Sign In
Logo Vanhocvietnam.net - Phong cách Wordmark Banner (Cập nhật)

vanhocvietnam

Nơi hội tụ tâm hồn Việt

.net
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    Show More
    Top News
    HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Sơn Thủy
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Ngô Bá Hòa
    3 Tháng 2, 2025
    Latest News
    Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm
    29 Tháng 1, 2026
    Thơ Trần Đức Tín
    29 Tháng 1, 2026
    Truyện ngắn Bàn Hữu Tài
    29 Tháng 1, 2026
    Truyện ngắn Kiều Xuân Quỳnh
    29 Tháng 1, 2026
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
    TIN VẮN HỘI NHÀ VĂNShow More
    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời

    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời chiều 5/3, sau thời gian…

    3 Min Read
    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23: “Tổ quốc bay lên” tổ chức ở Hoa Lư – Ninh Bình

    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23 mang chủ đề “Tổ quốc…

    7 Min Read
    Nhìn lại quá trình công tác văn học của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024

    Ngày 12/12/2024, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam đã diễn…

    12 Min Read
    Khai mạc Kỳ họp thứ IX Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam

    Tagline

    3 Min Read
    Tiểu thuyết Việt Nam
    Toạ đàm thảo luận sách: TIỂU THUYẾT VIỆT NAM HIỆN ĐẠI 1925 – 1945: KHAI SINH VÀ TIẾN TRÌNH

    Viện Pháp tại Hà Nội và Nhà xuất bản Tri thức xin…

    9 Min Read
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Reading: Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm
Share
  • Đọc theo cách của bạn
  • Bàn tròn & Chuyên đề
  • Không Gian Văn Học Số
Sign In
Logo Vanhocvietnam.net - Phong cách Wordmark Banner (Cập nhật)

vanhocvietnam

Nơi hội tụ tâm hồn Việt

.net
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    Show More
    Top News
    HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Sơn Thủy
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Ngô Bá Hòa
    3 Tháng 2, 2025
    Latest News
    Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm
    29 Tháng 1, 2026
    Thơ Trần Đức Tín
    29 Tháng 1, 2026
    Truyện ngắn Bàn Hữu Tài
    29 Tháng 1, 2026
    Truyện ngắn Kiều Xuân Quỳnh
    29 Tháng 1, 2026
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
    TIN VẮN HỘI NHÀ VĂNShow More
    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời

    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời chiều 5/3, sau thời gian…

    3 Min Read
    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23: “Tổ quốc bay lên” tổ chức ở Hoa Lư – Ninh Bình

    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23 mang chủ đề “Tổ quốc…

    7 Min Read
    Nhìn lại quá trình công tác văn học của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024

    Ngày 12/12/2024, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam đã diễn…

    12 Min Read
    Khai mạc Kỳ họp thứ IX Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam

    Tagline

    3 Min Read
    Tiểu thuyết Việt Nam
    Toạ đàm thảo luận sách: TIỂU THUYẾT VIỆT NAM HIỆN ĐẠI 1925 – 1945: KHAI SINH VÀ TIẾN TRÌNH

    Viện Pháp tại Hà Nội và Nhà xuất bản Tri thức xin…

    9 Min Read
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Reading: Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm
Share
Tìm kiếm
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Have an existing account? Sign In
Follow US
© 2024 Hội nhà Văn Việt nam I✦I Hợp tác & phát triển bởi VietNet Ltd
Văn học Việt Nam - Tiếng nói của những người yêu Văn học Việt > Blog > NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG > Truyện ngắn > Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm
Truyện ngắnVănVăn học thiếu nhiVĂN THƠ TRĂM MIỀN

Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm

Đường Uyên
Last updated: 29 Tháng 1, 2026 3:37 chiều
Đường Uyên
Share
SHARE

CUỘC PHIÊU LƯU CỦA BỌ RÙA

Mỗi sáng sớm tinh mơ, khi sương còn đọng trên lá, chị Bọ Rùa thong thả bước ra ngoài. Chị chọn hạt sương thật to và long lanh, bắt đầu nhìn ngắm mình, tỉ mẩn trang điểm từng chút một. Chị khoác lên người bộ cánh cam rực rỡ, tô điểm thêm bảy chấm tròn đen huyền để tạo điểm nhấn. Mỗi lần đi hút mật ngang qua, anh Ong Mật dừng lại vài giây rồi xuýt xoa khen ngợi:

“Nhìn chị thật lộng lẫy, đúng là nhất dáng, nhì da, chị xứng đáng hoa khôi trên mái nhà chung này.”

Nghe những lời tán dương có cánh từ anh Ong Mật, chị Bọ Rùa thấy lâng lâng hạnh phúc. Chị liền vỗ cánh bay xè xè từ lá này sang lá kia, đôi cánh chị mở ra khoe khéo chiếc áo lụa vàng bên trong vàng óng. Chị lúc ẩn, lúc hiện dưới những tán lá xanh. Tuy chị nổi tiếng điệu đà, nhưng không bao giờ quên nhiệm vụ quan trọng là bảo vệ những chồi non xanh biếc.

Bọ Rùa bay vòng quanh tán lá xanh, chị chợt thấy một chiếc lá run lên lẩy bẩy. Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, chị liền vội vàng bay đến. Quả nhiên, lũ bọ Rệp đang ngang nhiên thi nhau cắn, xé, hút cạn nhựa ở lá non. Chiếc lá hôm qua còn vui vẻ vẫy tay với nàng gió, nay đã ủ rũ, chẳng còn sức sống. Tức giận, chị Bọ Rùa bay đến, với vài cú đá, chị đã khiến cho đám bọ Rầy co cụm vào một chỗ. Chị đứng uy nghiêm và nghiêm giọng nói:

“Các em không được làm càn, các em có biết phá hoại cây xanh là huỷ hoại môi trường sống của chúng ta hay không?”

Nhìn đôi mắt chị sắc lạnh, nghiêm nghị, thấy sáu chiếc chân của chị chắc nịch, đầy gai nhọn nên chúng vô cùng khiếp sợ. Đám bọ Rệp lí nhí trả lời dạ vâng. Nhưng bỗng chị giật bắn người bất ngờ, khi một anh Kiến Đen hung hăng lao đến trước mặt, đôi râu dựng đứng, quát lớn như muốn gây sự:

“Cây này của mình nhà chị à, hà cớ gì chị không cho đám em Rầy được khai thác nhựa trên lá cây”.

Chị Bọ Rùa ngơ ngác nhìn anh Kiến Đen, như hiểu ra đám Bọ Rầy đã lén lút đi mách lẻo Kiến Đen, chị ôn tồn nói:

“Tôi nào có cấm, nhưng không nên khai thác nhựa cây trên lá non, như vậy sẽ hại chết cây mất”.

Đôi mắt Kiến Đen trợn ngược, cái càng rung lên, Kiến Đen gạt phắt đi:

“Tôi không cần biết, ai động đến họ nhà Rầy là động đến cả họ nhà Kiến Đen chúng tôi!”.

Thấy anh Kiến Đen nói chuyện ngang ngược, chị Bọ Rùa ôn tồn nói:

“Ơ kìa anh Kiến Đen, sao anh nói vô lý thế. Việc của tôi là bảo vệ những mầm xanh, bảo vệ sự sống cho tất cả chúng ta.”

Nhưng Kiến Đen chẳng buồn nghe, chỉ khẽ giơ râu ra hiệu. Lập tức, vài ba anh Kiến Đen choai choai từ hốc lá lao ra, hung hăng xông tới, lũ Rầy tranh thủ nhân cơ hội, chích lia lịa vào lá non, nhựa cây trào ra lênh loáng. Chị Bọ Rùa không nao núng, đôi cánh đỏ thắm quạt gió phần phật, hất văng mấy anh Kiến choai xuống. Nhưng Kiến Đen phăng phăng tiến lại, phun chất lạ vào mặt khiến chị hoa mắt, chóng mặt, loạng choạng. Đám Rầy cậy đông, được đà lấn tới, xô chị ngã dúi dụi vào chiếc lá đầy nhựa. Hốt hoảng, chị vỗ cánh định bay lên, nhưng càng vùng vẫy, chiếc lá càng rung rinh dữ dội. Lũ Rầy hiệp sức cùng Kiến Đen, cắn phập một cái, chiếc lá lìa cành. Thế là cả chị Bọ Rùa và chiếc lá lao vun vút, xoáy tròn giữa khoảng không xanh thẳm. Chị Bọ Rùa như quả bóng đỏ mất đà, chao nghiêng rồi rơi lảo đảo.

***

 Bộp! Chị đập mình vào một lá dương xỉ già, phiến lá nảy lên như chiếc lò xo, hất văng chị lên một lần nữa, chị mất thăng bằng, tiếp tục rơi tọt xuống, va bộp vào chiếc đầu trọc của gã nấm khổng lồ.

Chị Bọ Rùa nằm im lìm, đôi cánh rã rời, đau điếng. Chị gượng dậy, cố gắng vận hết sức bình sinh để cất cánh. Nhưng chao ôi, đôi cánh lụa óng ả giờ đây rũ rượi, tê dại chẳng còn nghe theo ý trí của chị nữa. Chị hoảng hốt xoay vòng vòng, sáu chân cào cấu lên cái đầu trọc của gã nấm. Càng cố sức, đôi cánh ấy càng yếu ớt rủ xuống. Tuyệt vọng, chị vật ra khóc nức nở.

Cái lạnh len lỏi vào sống lưng, chị Bọ Rùa rùng mình, nhận ra mình đã lạc vào lãnh địa rừng Dương Xỉ. Đây chính là nơi mà các bác bọ già vẫn thường rỉ tai nhau bằng giọng bí hiểm trong những đêm trăng muộn. Một thế giới u trầm nằm khuất nẻo dưới tầng thấp nhất của đại ngàn, nơi những tia nắng vàng rực rỡ cũng phải đầu hàng trước bức màn xanh thẫm dày đặc. Ở đây, quanh năm chỉ có hơi ẩm bốc lên đặc quánh. Những chiếc lá dương xỉ đen sẫm, viền răng cưa nhọn hoắt đan cài vào nhau như một mê cung không lối thoát.

Chị Bọ Rùa thu mình nhỏ xíu lại dưới chân gã Nấm, mong sao mình biến thành một hạt bụi vô hình. Ngặt nỗi, sự đời thật trớ trêu! Giữa bóng tối âm u, gã Nấm bỗng phát sáng lung linh như một chiếc đèn lồng, mà đôi cánh đỏ thắm của chị thật là phản chủ, khiến cho gã săn mồi ngoài kia nhìn thấy chị rõ hơn. Chị hoang mang lắm, giờ bay không được, ở lại đây cũng không xong. Trái tim nhỏ bé của chị đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đôi mắt từng cương nghị khi đối mặt lũ rệp, giờ hoang mang, mọng nước, chỉ cần khẽ chớp thôi là nước mắt tuôn rơi. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, sức lực chị cạn kiệt, chị lả đi, rồi lịm dần vào một cơn mộng mị chập chờn, để mặc mặc số phận xoay vần giữa rừng dương xỉ đầy bí ẩn.

Cho đến khi tiếng hát lanh lảnh của cô Vàng Anh trên mái nhà chung, nghe lúc gần, lúc xa, khiến chị Bọ Rùa giật mình tỉnh giấc. Chị định vươn vai nhưng cơn đau tê tái ở cánh ập đến. Chị thở dài, nhìn đôi cánh tơi tả mà lòng nặng trĩu u sầu. Chị tự nhủ: “Chắc còn phải nằm bẹp ở đây vài ngày nữa mới mong nhấc mình lên nổi”.

Đang lúc buồn rầu, chán nản, chị nghe tiếng hát ai đó se sẽ, hình như là dưới thân gã nấm trọc đầu. Tiếng sột soạt, rắc rắc càng lúc càng lớn. Chị cố gắng thu mình. Nhưng dần dà, vì tò mò, chị mon men bò ra ngó xuống dưới. Chị thấy một anh Kiến Cắt Lá dáng vẻ thư sinh, khoác chiếc áo choàng cánh dài quá gối, tay cầm mẩu que cặm cụi ghi chép gì đó lên mảnh lá vàng khô rộm. Đánh liều, chị Bọ Rùa khẽ gọi:

“Anh Kiến Cắt Lá ơi, anh đang làm gì thế?”

Nghe tiếng ai đó hỏi mình, anh Kiến Cắt Lá giật mình, chui xuống một chiếc lá vàng, sau đó mới cẩn trọng nhìn ngang, nhìn dọc, sau đó mới ngước mắt lên. Khi biết là chị Bọ Rùa bị thương, đang nằm rũ rượi trên mũ nấm khổng lồ, anh mới an tâm vỗ cánh bay lên, đáp xuống nhẹ nhàng lên đầu gã nấm trọc đầu.

 Sau khi nghe chị kể về sự cố đau lòng khiến mình lạc đến rừng Dương xỉ, anh Kiến Cắt Lá chép miệng thở dài, vẻ thông cảm lắm. Thấy vết thương bên cánh chị Bọ Rùa vẫn còn rỉ máu, anh chẳng nề hà, bay vút xuống cắt ngay một chiếc lá cỏ mật, khéo léo đắp vào chỗ vết thương cho chị. Vị cỏ mát rượi làm dịu hẳn cơn đau đang hành hạ chị Bọ Rùa.

Chị cảm động đến rưng rưng. Anh Kiến Cắt Lá bèn sực nhớ ra điều gì đó rất quan trọng, giọng trở nên nghiêm túc:

 “Lãnh địa rừng Dương Xỉ này âm u lắm, không phải nơi chị có thể nán lại lâu đâu. Tốt nhất là nên tìm đường ra khỏi đây càng sớm càng tốt.”

Thấy đôi mắt anh Kiến Cắt Lá hốt hoảng, như vừa nhìn ra điều gì đó thật khủng khiếp, khiến chị Bọ Rùa rùng mình thắc mắc:

“Nhưng hai hôm nay tôi bị thương ở lại đây, chưa gặp chuyện gì bất chắc xảy ra.”

Anh Kiến Cắt Lá lo lắng nhìn quanh, nghiêm túc đáp:

“Nơi này có những loài nấm vô cùng nguy hiểm. Một khi chúng phát hiện ra côn trùng xuất hiện, chúng sẽ nhanh chóng tìm cách tấn công và phóng ra loại chất ký sinh trên thân chúng ta. Nếu dính phải loại độc tố ấy, bộ não của chị sẽ bị chúng kiểm soát hoàn toàn. Chúng có thể ăn mòn não bộ, ăn mòn cơ thể chúng ta. Thế nên trước khi bị chúng tấn công, chúng ta phải nhanh chóng rời đi.”

Nghe đến nấm ký sinh trên côn trùng, chị Bọ Rùa chợt bừng tỉnh, chị đã từng nghe các vị bô lão ở mái nhà chung nhắc đến loài nấm nguy hiểm này, chúng ở sâu dưới rừng Dương Xỉ. Chị liền tò mò hỏi:

“Biết nguy hiểm là thế, sao anh vẫn đến đây làm gì?”

Anh Kiến Cắt Lá từ tốn giải thích: “Vương quốc kiến nhà tôi sống ngay bìa rừng Dương Xỉ này. Lúc trước chúng tôi trồng nấm, mùa hè chỉ việc đi cắt lá về cho nấm, đến mùa đông chúng tôi có vườn nấm đủ nuôi cả vương quốc. Nhưng không hiểu sao, nạn phá rừng diễn ra, ông Trời trở nên giận dỗi, nên nắng thì gắt gao, mà mưa thì thối đất thối cát. Loài nấm mà chúng tôi trồng đã bị héo dần héo mòn không còn sức sống. Thức ăn càng ngày càng trở nên khan hiếm. Trong vương quốc chúng tôi, chỉ có tôi may mắn hơn cả, trời sinh ra ban tặng cho đôi cánh. Nên nhận sự uỷ thác của Kiến Chúa, tôi vào rừng Dương Xỉ mong tìm ra nguồn nấm lành mới, mang về để giúp vương quốc có thể phục hồi nghề trồng nấm”.

“Thế anh tìm được chưa?” – Chị Bọ Rùa hỏi

Anh Kiến Cắt Lá buồn rầu lắc đầu. Chị Bọ Rùa thấy thế không dám hỏi gì thêm. Họ càng đi, không khí đặc quánh sương mù bao phủ, chị dường như không nhìn thấy gì trong khói sương mịt mù. Chị Bọ Rùa lo lắng hỏi:

“Nơi này nhìn như cái mê cung, biết lối nào mà ra. Tôi bị thương ở cánh, không thể bay được. Hay anh cứ kệ tôi, mau vỗ cánh mà về nhà trước khi trời mưa”.

 Anh Kiến Cắt Lá xua tay, cười bảo:

“Chúng ta đã gặp nhau là bạn, mà bạn bè thì không bao giờ bỏ nhau lúc hoạn nạn.”

Thế là anh Anh Kiến Cắt Lá xuống trước, chị Bọ Rùa lạch bạch theo sau. Chị Bọ Rùa thở hổn hỏi:

“Làm sao để biết mình đã đi đúng hướng khi chẳng có ánh sáng soi sáng đường?”

 Anh Kiến Cắt Lá mỉm cười đáp:

“Việc của chị cứ bước theo tôi. Đôi khi hướng đi đúng nhất là hướng về phía một người bạn.”

Anh Kiến Cắt Lá vừa nói vừa xăm xăm dẫn bước. Để củng cố niềm tin cho người bạn mới, anh tiết lộ một bí mật:

“Họ nhà Kiến chúng tôi có kinh nghiệm đi rừng hay lắm. Một là nhờ đôi mắt tinh tường nhìn thấu biến chuyển của vạn vật. Hai là lần theo mùi dọc đường khi đi tôi đã cố tình để lại làm dấu nên chẳng lạc được!”.

Bọ Rùa nghe xong, lòng thầm thán phục họ nhà kiến, tuy bé nhỏ, nhưng đầu óc thật thông minh, lanh lợi. Hai cái bóng nhỏ lầm lũi dắt díu nhau đi trong màn sương mù đặc quánh. Anh Kiến Cắt Lá vốn tính cẩn trọng, vừa đi vừa nghếch râu nghe ngóng, hễ thấy tiếng động lạ là kéo bạn núp ngay dưới những chiếc lá khô.

Đi mãi, cuối cùng họ cũng tới được một ngã tư, anh Kiến Cắt Lá reo lên

“Chúng ta sắp ra khỏi rừng Dương Xỉ rồi đó” .

 Chị Bọ Rùa mừng thầm trong bụng, thầm cảm ơn ông trời đã cho mình gặp được anh bạn quý. Nếu không hẳn giờ này chị vẫn đang ở trên đầu gã nấm, có khi bị loài nấm độc ác kia tấn công rồi. Thế nhưng, niềm vui vừa nhen nhóm đã tắt ngóm khi một bóng đen lù lù hiện ra chặn ngang lối mòn.

Đó là lão Cuống Chiếu. Thân hình lão dài ngoằng, đen bóng, lão khoác bộ giáp cứng cáp. Kinh khủng nhất là hàng trăm cái chân của lão, cái nào cái nấy xỏ đủ loại giày dép xanh đỏ tím vàng, chiếc thì tết bằng lá khô, chiếc lại bện bằng dây leo chằng chịt. Lão đứng đó, vểnh đôi râu dài ngoẵng, cặp mắt ti hí nhìn chằm chằm vào hai kẻ lạ mặt.

“Này, hai đứa nhãi ranh kia!” – Lão quát lớn, giọng khàn khàn “Đi đâu mà dám nghênh ngang bước vào địa phận của ta?”

Lão vừa nói vừa rung rung hàng chục cặp chân, khiến hàng trăm chiếc giày lá khua lên nghe lạch bạch, lạch bạch. Anh Kiến Cắt Lá lễ phép bước lên phía trước:

“Dạ, thưa bác Cuống Chiếu”.

Lão cắt ngang ngay, mặt sưng lên:

“Bác ư? Nom ta già sọm, xấu xí thế này sao?”

 Anh Kiến Cắt Lá nhanh trí đổi giọng

“Dạ, thưa anh Cuống Chiếu, chúng em chẳng may lỡ đường, xin anh làm phúc chỉ lối ra bìa rừng ạ.”

Lão Cuống Chiếu nghe thế bèn cười ha hả, điệu bộ hách dịch. Lão khua khoắng đống chân cẳng rồi bảo:

“Muốn ta chỉ đường à? Dễ thôi! Nhưng với điều kiện hai đứa phải mua đứt chỗ giày này cho ta. Ta đương cần thanh lý cả bộ sưu tập giày hàng hiệu này để sắm những chiếc giày mới đón mùa đông sắp tới!”.

Bọ Rùa và Anh Kiến Cắt Lá nhìn nhau ngơ ngác. Có tới hàng trăm chiếc giày đủ màu đỏ, lam, chàm, lục đang ở trên chân lão. Làm sao mà mua cho xuể cái kho giày di động này đây?

Thấy lão Cuống Chiếu hách dịch, chị Bọ Rùa đánh bạo phân bua:

“Anh Cuống Chiếu ơi, tôi có sáu chân, Anh Kiến Cắt Lá đây cũng có sáu chân, vị chi là sáu đôi giày. Nhưng ngặt nỗi đi đường gấp gáp, chúng tôi chẳng mang theo tiền để mua cả.”

Nghe hai đứa không muốn mua, lão Cuống Chiếu lồng lộn lên. Lão cuộn tròn thân mình lại như một chiếc lò xo thép, rồi bất thình lình bật tung ra, đập cái thân cứng ngắc vào phiến lá dương xỉ nghe chát một tiếng khô khốc. Lão gầm ghè đe dọa:

“Không tiền à? Thế thì mau theo ta về xưởng, làm công trừ nợ!”

Anh Kiến Cắt Lá thấy lão quá vô lý, liền tiến lên phản bác:

“Chúng tôi đã mua giày đâu mà anh đòi trừ nợ. Sao anh lại có thể đưa ra yêu cầu phi lý đến thế?”.

Nhưng lão Cuống Chiếu chẳng thèm đoái hoài. Lão lừng lững bò tới, dồn hai đứa nhỏ vào sát một đám cỏ gai. Bên cạnh đó mọc lên những bông hoa vàng nhạt, trông xa cứ ngỡ như những hạt nắng được ai khéo léo vo tròn lại rồi cắm xuống thảm cỏ xanh.

Gai nhọn đâm vào mình đau nhói, Bọ Rùa bật khóc, giọng yếu ớt:

“Anh Kiến Cắt Lá ơi, anh có cánh khỏe, mau bay đi thoát thân. Cứ mặc tôi ở lại làm ở xưởng giày cho anh Cuống Chiếu”.

Anh Kiến Cánh lắc đầu, nắm chặt tay bạn:

“Chị nói gì thế, đã là bạn bè thì phải sống chết có nhau. Bỏ bạn lúc lâm nguy thì còn mặt mũi nào là bậc nam nhi!”

Lão Cuống Chiếu nghe thế thì cười sặc sụa, giọng mỉa mai:

“Gớm, sắp chết đến nơi rồi mà còn bày đặt trò anh hùng nghĩa hiệp! Để ta phun cho một ít nọc độc tê tái, xem lúc đó có còn mạnh mồm được không!”

Hai người bạn lùi dần, lùi dần. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, trời bỗng nổi gió. Những bông hoa Bồ Công Anh như những người lính nhảy dủ, xoay xoay tròn bay vào trong không trung. Anh Kiến Cánh nhanh trí reo lên:

“Bám vào đây, chị Bọ Rùa! Mau!”

Nhanh như cắt, Bọ Rùa bám chặt lấy cuống một đóa hoa trắng. Cơn gió nâng bổng chị lên cao, thoát khỏi tầm với của lão Cuống Chiếu đang lồng lộn dậm chân tức tối phía dưới. Nhưng ôi thôi, đóa hoa mỏng manh quá, gió thổi mạnh khiến những đốm trắng rụng dần, chỉ còn trơ lại cái cuống gầy guộc. Chị Bọ Rùa thêm một lần nữa đang rơi tự do, chao đảo giữa không trung. Trong giây phút sinh tử, chị quên cả vết thương, dùng hết sức bình sinh dang rộng đôi cánh đỏ thắm, liều mình vỗ cánh bay theo anh Kiến Cắt Lá.

Sau một hồi gắng sức, cuối cùng chị cũng đáp xuống được một cành cây an toàn nơi bìa rừng. Nghỉ ngơi một lát cho lại sức, chị Bọ Rùa xúc động cầm tay anh Kiến Cánh cảm ơn rối rít. Chị lấy trong túi ra một cọng Nấm lành đưa cho anh Kiến. Đôi mắt anh Kiến sáng rực lên, ngạc nhiên rồi rưng rưng xúc động.

“Sao chị lại có giống nấm lành này!”

Chị Bọ Rùa cười và nói:

“Lúc lão Cuốn Chiếu dồn chúng ta đến đám cỏ Bồ Công Anh, tôi đã thấy loại nấm lành, nên tiện thế lấy đó.”

Anh Kiến Cắt Lá ôm chầm lấy chị Bọ Rùa giữa hoàng hôn rực rỡ của đại ngàn. Nhưng giờ này họ phải chia tay nhau, anh Kiến Cắt Lá mang nấm về vương quốc để trồng kịp mùa đông sắp tới. Chị Bọ Rùa nghe lời khuyên của anh Kiến Cắt Lá:      “Chị hãy tìm anh hiệp sĩ Bọ Ngựa, để phân xử cho ra lẽ với đám bọ rầy và anh Kiến Đen không biết lý lẽ kia.”

Chị khẽ gật đầu đồng ý. Anh Kiến Cắt Lá nhìn chị bay khuất trong tán lá, lòng vẫn rưng rưng. Chị Bọ Rùa vừa bay vừa nghĩ: “Cũng họ nhà kiến mà Kiến Cắt Lá hiền lành, còn Kiến Đen lại hung hăng đến thế.”

Chị bay thẳng lên ngọn cây cao, tìm anh hiệp sĩ Bọ Ngựa. Anh Bọ Ngựa vốn cương trực, sẽ phân xử công bằng để muôn loài được sống yên lành dưới mái nhà xanh. Trong ánh hoàng hôn chao nghiêng, đôi cánh đỏ thắm của chị Bọ Rùa mang theo tình bạn ấm áp và bí mật của chuyến phiêu lưu kỳ thú.

N.T

TAGGED:tác giảtác phẩmTruyện ngắn
Share This Article
Twitter Email Copy Link Print
Previous Article Thơ Trần Đức Tín
Next Article Chùm thơ tác giả Lê Văn Lạo
Leave a comment

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Bài nổi bật

Thơ Nguyễn Văn Song

Nguyễn Văn Song sinh năm 1974 tại Vân Điềm, Vân Hà, Đông Anh, Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học Sư…

By Đường Uyên 6 Min Read
VÕ THỊ NHƯ MAI ĐƯỢC TRAO GIẤY CHỨNG NHẬN DANH DỰ TẠI GALA LIÊN HOAN THƠ QUỐC TẾ CON ĐƯỜNG TƠ LỤA LẦN THỨ 4

Ngày 8/1/2026, Gala Liên hoan Thơ Quốc tế Con đường Tơ lụa…

13 Min Read
KHOẢNH KHẮC TÌNH THÂN

Bố mẹ sinh ra chúng tôi gồm năm chị em gái và…

9 Min Read

Tác giả

Võ Thị Xuân Hà 1 Article
Nhà văn Võ Thị Xuân Hà sinh tại Hà Nội.…
Sao Khuê 3 Articles
Chia sẻ một chút thông tin về bạn. Những thông…

Ý kiến

Thơ song ngữ Hoàng Vũ Thuật

NHỮNG VÌ SAO DỊU MÁT Những lá cọ bên đường…

3 Tháng 2, 2026

Thơ song ngữ tác giả Thanh Thương 

Carrying Spring flowers on the back(by…

3 Tháng 2, 2026

Chùm thơ tác giả Lê Văn Lạo

HỌC KHÔNG BIẾT ĐỦ       Dần…

30 Tháng 1, 2026

Truyện thiếu nhi Nguyễn Thắm

Tác giả Nguyễn Thắm sinh năm…

29 Tháng 1, 2026

Thơ Trần Đức Tín

Nhà thơ trẻ Trần Đức Tín,…

29 Tháng 1, 2026

You Might Also Like

Chưa phân loạiTruyện ngắnVănVĂN THƠ TRĂM MIỀN

Truyện ngắn Bàn Hữu Tài

Tác giả Bàn Hữu Tài tên khai sinh là Bàn Văn Dần, dân tộc Dao đỏ sinh năm 1983 tại…

26 Min Read
Truyện ngắnVănVĂN HỌCVĂN THƠ TRĂM MIỀN

Truyện ngắn Kiều Xuân Quỳnh

Tác giả Kiều Xuân Quỳnh sinh năm 1988. Anh hiện là hội viên hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Phú…

24 Min Read

Truyện và thơ tác giả Vũ Phương (Hải Phòng)

Truyện ngắn:HAI CHÀNG LÍNH TRẺ HẢI PHÒNG Thưa các đồng chí và các bạn! Chuyện xảy ra vào cái ngày…

9 Min Read
Ảnh minh họa
Văn

KHI NGƯỜI TA CHỌN “ẨN MÌNH”

Hôm trước, tôi biết thêm một điều về một người bạn. Cô ấy là tác giả, là dịch giả. Chỉ…

8 Min Read
Văn học Việt Nam - Tiếng nói của những người yêu Văn học Việt

TỔNG BIÊN TẬP: TRẦN ĐĂNG KHOA

Phó tổng biên tập: Nhà văn VŨ ĐẢM
Đặc trách website: Nhà văn KIỀU BÍCH HẬU

Ban biên tập: NGUYỄN CHU NHẠC, NGUYỄN HỮU HÀ, BÙI HOÀNG TÁM, HOÀNG ANH SƯỚNG, LÊ VĂN VỴ
Giấy phép xuất bản: 232/GP-BTTT ngày 27/4/2021

Tòa soạn: Số 9 Nguyễn Đình Chiểu, Hai Bà Trưng, Hà Nội
✦Email: kieubichhau@gmail.com
✦Tel: 094 735 8999

Văn phòng đại diện tại Bắc miền Trung: LÊ VĂN VỴ
Địa chỉ: Đông Tiến – Thạch Trung – Tp. Hà Tĩnh – Tỉnh Hà Tĩnh   Tel: 0964981345 

Văn phòng đại diện tại Thành phố Hồ Chí Minh: PHẠM HÙNG PHONG
Địa chỉ: Golden King Tower, 15 Nguyễn Lương Bằng – PMH – Q. 7 – Tp. Hồ Chí Minh Tel: 028 710 88879

Văn phòng đại diện tại Tiền Giang: TRẦN ĐỖ LIÊM
Địa chỉ: Số 744 Lý Thường Kiệt – Phường 5 – Tp. Mỹ Tho – Tiền Giang  Tel: 0913962863

Văn phòng đại diện tại Bạc Liêu: LÊ THANH QUANG
Địa chỉ: 44 Phạm Ngọc Thạch- P.1 – Tp. Bạc Liêu  Tel: 0939269779

News

  • BÀI NỔI BẬT
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
Tạp chí Nhà Văn & Cuộc sống - Hội Nhà văn Việt nam © 2024 I✦I Hợp tác & phát triển bởi VietNet Ltd
Welcome Back!

Sign in to your account


Lost your password?