VỊNH MÃ ĐÁO
Mã đáo hoạnh tài khởi tự thiên
Thế thời hỷ vận thuở cao niên
Phong môn phù tác hên danh phận
Gia đạo kiện hành thuận ấm êm
Tết đến tư dinh ngời phúc đẳng
Xuân lai đức nghiệp vượng an nhiên
Khéo khen Bính Ngọ dày ân sủng
Trạch thất khí hòa rạng Tổ Tiên
Ngày Hoàng Đạo 1 tháng Giêng Bính Ngọ.
NHỚ NGÀY GIỖ TỔ
Tổ tiên một đấng tối linh
Độ trì con cháu cộng sinh nối đời
Trăm ngàn năm nhớ ơn Người
Gần xa, trên dưới nơi nơi tìm về
Kẻ phố thị, người chốn quê
Hai ba tháng chạp tìm về cùng nhau
Tấm lòng cung kính trước sau
Chữ nhân, chữ đức dài lâu giữ gìn
Cỗ bàn hoa trái dâng lên
Gối quỳ, tay chắp tâm nghiêm, nhập thiền
Anh em, con cháu dưới trên
Một lòng hiếu thuận làm nên đạo nhà
Giàu nghèo cao thấp gần xa
Cùng trong máu mủ ruột rà, cảm thông
Truyền đời nối nghiệp cha ông
An hòa thịnh vượng một lòng yêu tin
Nghĩa nhân đức cả giữ gìn
Xa gần trên dưới làm nên phúc nhà
Chắp tay khấn vái ông bà
Một niềm cung thỉnh gần xa hướng về…
Nghĩa Hổ, 23 chạp Ất Tỵ (2025)
SOI RỌI LỬA TÂM
Có thể đời thường không dễ thấy
Với thi nhân đã bắt được vía hồn
Sự nhạy cảm đủ chiều huyền thức
Muôn vẻ buồn vui biến tấu mơ màng
Đủ cung bậc đời thấp cao biến thái
Những tủi mừng vô thức biết cầm tinh
Có thể mơ hồ chợt khi hiển hiện
Lãng tử thung thăn ngỗn ngữ dị tình
Đồng hành với cuộc đời cao siêu, thi tứ
Lãng đãng gió mây chữ thánh câu thần
Câu thơ vô mệnh ra hữu mệnh*
Soi rọi đốt thiêu bằng ngựn lửa tâm
Những mãnh liệt trái tim rung cảm
Chút thiên phú trời ban cho nung nấu cuồng phong
Trắc ẩn đời bằng tấm lòng nhân hậu
Hơi thở thơ biết sưởi ấm lúc rét lòng…
—————-
*Son phần có thần chôn còn hận
Câu thơ vô mệnh đốt còn vương” – Nguyễn Du
LÁ BÙA SỐNG PHẢI
Nỗi đời mình biết lấy mình
Chia ai, ai dễ thấu tình bấy nay
Đủ thừa bày đặt dở hay
Không dưng nợ đặt vào tay, bất tình
Nỗi đời đủ vẻ trọng khinh
Thị phi bày đặt thất kinh nẫu nà
Một đời chịu đủ giang ca
Mặt dày mày dạn phong ba mút mùa
Nỗi đời đan bạc ký cưa
Hơn thua buông bỏ đủ thừa rủi may
Sắt se nghiệt ngã khéo thay
Nông sâu tường tỏ nỗi này sự kia
Đủ thừa kiêu hãnh, khinh khi
Lá bùa sống phải chấp chi ma tà…
CHẠM CỐC NHÂN SINH
“Chỉ có thơ làm lẻ phải lặng thầm”
Nguyễn Khoa Điềm
Suốt đời ta ôm lẽ phải sống đời
Biết đơn lẻ – khắc tinh gian trá
Tôn chỉ sống đời: Con Người – bản ngã
Lẽ phải định đời: ta chỉ là ta
Không dễ mất mình vì danh lợi, mù lòa
Sự gian trá muốn cùng đồng lõa
Danh dự mình, dễ đâu tha hóa
Nháo nhác bon chen lo sợ bắt bài
Danh dự dẫu phàm đâu để mỉa mai
Sống phải, ở phải an nhiên tự tại
Bóc mẽ giải thiêng thần cơ bãi nại
Sống phải ở đời – tôn giáo tự tâm
Tôn chỉ con người không hèn hóa, phân thân
Liên minh quỷ cầu lợi danh, phấn bụi
Để một đời – muôn đời cháu con hổ tủi
Chạm cốc nhân sinh – thương cảm, cả cười…