Vài nét về tác giả:
Nhà thơ Lôi Vũ (tên thật Đỗ Trọng Vụ, sinh năm 1960) là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, trưởng thành từ lực lượng Công an nhân dân. Suốt sự nghiệp, ông đã xuất bản 6 tập thơ và tập truyện ngắn, nổi bật với các tập *Mùa đông cho em* và *Về Tây Tiến*. Thơ ông mang đậm nét chiêm nghiệm, là tiếng lòng chân thành, giàu hoài niệm về tình yêu, thân phận và những trải nghiệm nhân sinh sâu sắc. Hiện ông là Chủ nhiệm diễn đàn thơ Namkau.
Tìm
Hè về tiếng gió quất vào cát
Sóng bạc đầu hôn vẹt bờ biển lặng
Cuộc người va nhau chạm vào hư ảo
Vũ trụ này ôm vô thường là vậy
Ta mong manh ôm quá khứ tìm nhau.
Chào Tháng Tám
Tháng Tám về
Mây sà xuống vai người bươn bải
Sương đẫm mùa ngân ngấn lệ thương trăng
Lọn nắng nghiêng chao rơi vào chiều vàng nhạt
Hà Nội ngâm Tôi trong run run heo may.
(01/8/2020)
Thu Sang
Sao Em không neo tôi vào Tháng Bảy
Bừng sáng nay Tháng Tám mở lòng
Ta còn nhai ký ức mà đã tuột tầm tay níu kéo
Giọt cà phê phố hòa Anh vào đắng đót
Ngai ngái heo may hương cốm giục giao mùa.
(01/8/2019)
Đêm Vũng Tầu
Vũng Tầu khuya cạn gió
Biển nén lòng ướp nhạt vần thơ
Lồi lõm đêm rạn lòng gợi nhớ những con tầu rẽ sóng ra khơi
Mắt Đêm nuốt tôi vào duyên nợ
Bãi trước bờ sau vò võ đợi chờ
(26/7/2020)
Đêm Tam Đảo
Em trói Tôi vào đêm Tam Đảo
Thành nô lệ trong mắt chiều hoàng hôn
Nhốt hồn Tôi vào cô đơn Em
Mong manh như lọn nắng chiều
Hóa thành hạnh phúc.
Corona virus
Em là gì sao nhân thế đảo điên
Biến thể nơi Em bóp tạo hóa méo tròn
Liệu có phải phép mầu của Chúa mà nhân danh giở sổ Thiên Tào
Như một bàn tay tội lỗi vô hình khoắng dòng Dương Tử
Định đoạt điều gì Vũ Hán hóa cuồng phong
Thu Long Biên
Em Long Biên chiều cuối thu
Những nhịp cầu như đôi mắt vàng ru từ vạn năm trước
Gửi nhọc nhằn trên bánh xe đạp lặn sâu vào đáy nước
Còn niềm vui ráng lên mầu vàng ôm ta
Soi vào hồn Dân Tộc mấy ngàn năm trên sóng Hồng Hà
Chữ
Tôi bắt đầu viết từ một ký tự
Từ cội nguồn tiếng nói
Nảy mầm nở trên cánh đồng vô hạn
Trong vườn cây chữ nhân gian
Từng rừng chữ vươn tự do thẳng mình đón nắng.
Cháy
Em như mảnh nắng thu
Tắm dĩ vãng Tôi vàng trong ngột thức
Mắt giấu xa xăm vương rạo rực
Đốt mùa ký ức
Hóa tôi vào heo may.
Chuyển
Thầy tặng sách như tặng chân tu kiếp trước
Ta mở bốn mùa tiếp bước bội thu
Những ký tự ứa lệ bung trên dòng sông chữ.
Thế sự ngàn đời đảo chao vần vũ.
Hồn chữ dậy thì mầm nở nõn vườn Xuân.
Vô hình
Lũ dế khóc gọi tàn đêm thức
Lòng đất đầy những linh hồn không ngủ
Khua bao tầng địa phủ gọi đêm
Khuya hư ảo cõi thực tham ái ố
Thế giới vô hình nơi ấy có sân si?…
Thật
Đêm cởi truồng mới là thật đêm
Trong miền kín đắp chăn điều hoà mát lạnh
Con người đạt đến tinh khôi và bản năng gốc sinh tồn
Sống thật bằng tác phẩm tuyệt vời của tạo hoá
Đẹp hơn vạn lần võng áo xiêm la của kẻ giả vờ ngoan đạo.
Bật thức Tự Do
Người khai mở một con đường chữ
Một dòng sông chảy cùng những dòng sông
Chảy vào mênh mông biển chữ
Thân cạn sức mà hào quang phát lộ
Bật mầm tự do trên đường chữ khai nguyên
Bóng
Phía sau cuộc người chìm nổi
Mười hai bến nước đục trong
Sáng đỗ bến sông chiều thêm ngõ chợ
Khơi hồn con chữ chảy vào dòng đời được mất
Dòng sông chữ chảy về biển cả thấp thoáng bóng vợ hiền tựa vững một triền đê…
Mong manh
Một mênh mông thiên hà sau tiếng nổ BigBang
Hóa vũ trụ bao la muôn loài sinh diệt
Bóng câu thoáng qua cửa sổ mong manh như cuộc người được mất
Trong hỗn mang tất bật
Hóa hạt cát hư vô cạn một kiếp con người
Mắt Hoa
Mắt trong veo chiều Mộc Châu
Nhuộm xanh tôi một trời Tây Bắc
Nắng hè trưa nay như giả vờ non nớt
Tôi khạo khờ nội tiếp vành mi Em
Muôn sắc hoa Xuân chờ nắng mở hè…
Thăm Tây Tiến
Đài tưởng niệm hương loãng vào hư ảo
Tóc đổi mầu sương những người cầm bút đã già
Gửi lời niệm cầu vào thi sử
Tây Tiến gói hồn người vào ký ức
Những đoàn quân không mọc tóc hiện về…
Mận
Ai đặt tên cho Mận
Muôn đời giôn giốt chua
Chắt trầm tích thành hương rừng Tây Bắc
Gót chân khuya Em cõng Hè xuống chợ
Má ửng hồng như sắc mận Sơn La
Sáng
Lật trời đêm mở sáng
Muôn vật đã cựa mình
Gió thao thiết bẻ hạt sương mờ gẫy
Trời phơi mặt hong Cổ thành tháng sáu
Gọi Sông Hồng bừng giấc hát phù sa.
Trưa
Trộm vào tim Em trưa không ngủ
Ta trở thành tội đồ tình yêu
Mắt gọi đời lên ngôi
Gieo vào mùa hạt nhớ
Nở một trời xa xôi
Tối
Khép ngày bóng nhòa đêm nhập nhoạng
Những khuôn mặt khuya nhìn không thật mặt
Ngày giả dối khuất sau quần áo đẹp
Nhập nhằng tối không nhận ra thiện ác
Ta nhìn mặt người bằng quá khứ đục trong.
Giấc đêm
Ứa mắt đêm nấc tiếng cười quá vãng
Gập lại người trên bồng lai tiên giới râu tóc bạc thiên di
Mồ hôi thành sông chữ ngụp lặn đời ta uống từng ký tự
Nuốt lời ru ấm trầm ta bơi về hiện tại nước mắt vỡ đêm
Cha khuất cuối trời con bừng giấc
Đôi mắt trẻ thơ
Em đôi mắt chừng biết nói
Gửi vào ngày mai những ước vọng thật nhiều
Ngây ngô lớn trong ân tình của Mẹ
Vầng trán mênh mông như trời xanh rộng trải
Ôm hòa bình vào thế giới trẻ thơ.
Lối rẽ
Có con đường chia thành hai ngả
Lối cho ta ngả in gót chân người
Sao chẳng quẳng vô tình thôi lay cây rụng lá
Giữ mùa Xuân trong bản ngã con người
Tận mùa sau vẫn lác đác vàng rơi.
Sen
Có đám mây hồng trên hồ sen sáng nay
E ấp mở như ngực người thiếu nữ
Lựng hương bay mê dụ một cõi người
Chắt lọc vị phù sa châu thổ
Tỏa hết mình không do dự đắn đo
Biển khát
Ánh nắng vàng nhảy trên biển chiều nay
Nhảy lên vai người lính rẩy run trong ánh mắt chập chững già
Gió toãi chiều hè nhạt
Rót vào tai ta tiếng dòng chảy vạn ngàn con chữ
Có ánh mắt người đau đáu giọng NamKau.
Cháy
Em như mảnh nắng thu
Tắm dĩ vãng Tôi vàng trong ngột thức
Mắt giấu xa xăm vương rạo rực
Đốt mùa ký ức
Hóa tôi vào heo may.
Chuyển
Thầy tặng sách như tặng chân tu kiếp trước
Ta mở bốn mùa tiếp bước bội thu
Những ký tự ứa lệ bung trên dòng sông chữ
Thế sự ngàn đời đảo chao vần vũ.
Hồn chữ dậy thì mầm nở nõn vườn Xuân
Vô hình
Lũ dế khóc gọi tàn đêm thức
Lòng đất đầy những linh hồn không ngủ
Khua bao tầng địa phủ gọi đêm
Khuya hư ảo cõi thực tham ái ố
Thế giới vô hình nơi ấy có sân si?…