Lịch sử nhân loại từ xưa đến nay, dù khác biệt về màu da, ngôn ngữ, địa lí hay văn hóa thì vẫn luôn có sự kết nối những rung động cảm xúc giữa con người với con người – đó là tình yêu. Tình yêu hiện diện như một Đức tin trong đời sống đã được thực chứng và ghi nhận suốt dòng chảy phát triển của nhân loại và ngôn ngữ thơ ca là một tín đồ thuần thành của tình yêu.
Iakovos Theras Karamolegkos với tuyển tập thơ Bụi Bay đã mang đến một sự kết nối không biên giới bằng ngôn ngữ tình yêu của thơ. Thơ của ông không chỉ là vẻ đẹp trữ tình được viết nên bởi những ngôn từ lộng lẫy mà với nền tảng học thuật về Thần học Xã hội, Triết học và Khảo cổ học, ông mang đến thơ một góc nhìn với chiều sâu tri thức như một tuyên ngôn khai mở và đánh thức những rung động vi tế trong từng ý tứ của ngôn ngữ vượt ra ngoài tình yêu nam nữ:
“Không phải là những lời lộng lẫy,
Mà chính là những nhát kiếm dịu dàng,
Những tâm hồn chân chất luôn trao
Sự an ủi chân thành cho người đau khổ…
Không phải là những câu thơ lả lướt,
Mà là những kẻ cô đơn khát khao
Sẻ chia, giao cảm lặng thầm
Như san sẻ bữa ăn từ trái tim…”
[Không Phải Là]
Góc nhìn về tình yêu trong thơ ông mang đầy lòng trắc ẩn sự đồng cảm sẻ chia thấm đẫm tính nhân sinh: “Đó là nàng thơ biết hòa mình vào đời/ Là mái nhà, mặt trời, là chân lý cho nhân gian” [Không Phải Là].
Mang trong mình dòng máu Hy Lạp, ông như một chiến binh đem thân xác và lí tưởng tận hiến để giải mã những bí mật trong tình yêu: “Tôi bay vào ngọn lửa đang cháy/ Để lật mở tên gọi bí mật của em” [Bay]
Ông đến để rồi nhận ra dù mọi thứ bề ngoài “vẫn thế” thì vẫn luôn có những thay đổi vi tế trong từng sát na cảm xúc từ mỗi con người “đã khác lắm rồi”. Nhưng: “Bất cứ khi nào/ Bất cứ phút nào/ Vĩnh cửu ngọt ngào của anh ơi.” [Ta Đến Đây] vẫn luôn là một lời khẳng định được ông gọi tên từ trái tim mà không chút do dự hay ngập ngừng mà nó đã trở thành chân lí của riêng ông.
Với Iakovos Theras Karamolegkos ngôn ngữ tình yêu trong thơ hiện diện mọi lúc, mọi nơi, mọi khoảnh khắc dù hạnh phúc hay khổ đau như một thực tại được hiện hữu và chấp nhận chứ không hề mang tâm lí khơi dậy những cảm xúc tiêu cực, bi lụy từ: “Những vết sẹo, nước mắt/ Phủ lên hoa, tình nhân” [Chỉ Là Em Và Anh] ông nhận thấy: “Mọi thứ đều là thơ/ Thơ ở trong mọi điều/ Kể cả lời chối từ của em/ Tất cả dối lừa của em/ Nỗi hãi sợ/ Thiếu thốn tình yêu nơi em” [Người Ta Nói].
Đi qua những nỗi đau, chạm vào tận cùng của những nỗi đau, chủ nghĩa anh hùng, dòng máu chiến binh trong ông cũng có lúc trỗi dậy với những khát khao: “Anh ước mình đánh bại/ Bóng tối bằng ánh sáng/ Thực tại bằng quá khứ” [Ước Gì] và khi tĩnh lại, sự chiêm nghiệm và tỉnh thức của ông lại mang một tinh thần tương đồng với sự buông xả và ý niệm về sự vô thường của Phật giáo phương Đông: “Qua nỗi đau tôi nhận ra/ Buông gì và giữ lại gì/ Những ngôi sao cứ đến và đi/ Tôi còn lại nấm mồ thôi nhỉ” [Đi Qua Nỗi Đau].
Không tuyệt vọng, không u sầu ảo não, ngôn ngữ tình yêu trong thơ ông không tắt lịm hay vùi chôn dưới những tro tàn sau những cuộc tận hiến quên mình, những phút giây rực rỡ thăng hoa mà luôn có một sự gợi mở, một sự tái sinh mang những hi vọng mới bắt đầu lại với một niềm tin bất diệt trong tình yêu: “Sống là yêu/ Dưới bầu trời/ Trong trái tim/Trong trời em…/ Cho đến khi tàn hơi/ Để khởi đầu trở lại” [Sự Thật Giản Dị] hay: “Những ngôi sao nhỏ hát cháy lời bối rối/ Phước lành nơi huyệt mộ và rạng rỡ lúc hồi sinh” [Những Ngôi Sao Nhỏ].
Trong [Hành Trình Cá Nhân] từ những trải nghiệm của bản thân, ông nhận ra: “Chính những sai lầm của anh/ Lại là những hành trình quan trọng nhất/ Khi anh biết bao dung với cái sai/ Dưới ánh sáng, anh được chuộc lỗi… Khi anh kể câu chuyện của mình/ Và cứ thế anh bước tiếp tới hồi sinh”. Ông quan niệm về “sự sống – cái chết” như là một chu kì vận hành không ngừng nghỉ của tạo hóa. Nhưng tình yêu và khát vọng sống mới chính là những hạt mầm tái sinh, những điều tốt đẹp nhất mà con người đem tới cho nhau: “Bộ phim hay nhất tôi xem/ Là cỗ xe cái chết không dừng…/ Bộ phim hay nhất tôi xem/ Là cỗ xe cuộc sống không dừng” [Bộ Phim Hay Nhất] để rồi ông thốt lên rằng: “Ôi nàng Thơ, ai đó vẫn sống kể cả khi chán mệt “Anh ấy yêu, mỉm cười và chờ đợi cuộc diễu hành của những vì sao!” [Không Nên]
Ngôn ngữ tình yêu trong thơ của Iakovos Theras Karamolegkos – không đi tìm sự khác biệt phái sinh mà đi tới tận cùng của cội rễ, nơi sâu thẳm nhất trong trái tim con người để thấy được hạt giống tình yêu là một ngôn ngữ chung, là biểu cảm, là tiếng nói, là sự kết nối giữa con người với con người: “Sau tất cả, chúng ta đều cùng một gốc gác/ Chỉ với một chút khác biệt nhỏ nhoi” [Tham Chiếu Đặc Biệt].
Như là một tuyên ngôn bất diệt về tình yêu và vượt ra ngoài tình yêu, Iakovos Theras Karamolegkos tâm niệm rằng: “Khởi đầu luôn là hôm nay/ Và mỗi kết thúc là đất trời tái sinh” [Hôm Nay]

(Đồi Nghệ Sĩ.20.02.2026)