(Kính tặng Nhà văn CCB – Chủ tịch CLB Thơ Nguyễn Khuyến Hà Nội)
Sáng tháng Tư trời Hà Nội dịu êm
Hồ Văn thức trong sắc xuân rất nhẹ
Không gian xưa lắng hồn bao thế hệ
Gọi thi ca về dệt mộng nhân gian
Người hội tụ mang theo những cung đàn
Của ký ức của đời và của gió Nhà văn
Cựu chiến binh nâng niu từng con chữ
Kết vần thơ thành nhịp nối yêu thương
Bao thi hữu từ nhiều nẻo vấn vương
Về hội ngộ trong tình thơ ấm áp
Người chiến sĩ người thầy và trang sách
Cùng hòa lòng trong một cõi thanh xuân
Câu thơ rơi như giọt nắng trong ngần
Lắng rất khẽ giữa tim người lặng sóng
Không phô diễn mà thẳm sâu lay động
Chạm vào miền ký ức đã ngủ quên
Giữa cuộc đời gian khó vẫn hữu duyên
Thơ ở đó như một miền neo đậu
Cho tâm hồn tìm về nơi bến cũ
Nghe yêu thương còn mãi với thời gian
Buổi giao lưu khép lại rất dịu dàng
Mà dư vị vẫn ngân dài không dứt
Như sắc xuân còn vương trên ánh mắt
Như lời thơ đọng mãi ở trong tim…
(Thanh Thương – Hà Nội Xưa 2/4/2026)