Khi cánh cửa Đồi Nghệ Sĩ khép lại sau ngày bế mạc, chúng tôi không chỉ thu dọn những vật dụng, tạm biệt những không gian quen thuộc, mà còn ôm theo một kho tàng cảm xúc đầy dư âm. Những ngày 20 đến 25/03/2026, khi Liên hoan Thơ Quốc tế lần thứ hai diễn ra, đã để lại trong tim mỗi người chúng tôi không chỉ là những hình ảnh về thơ ca, mà là những khoảnh khắc sống động của tình bạn, của sự sẻ chia và cả sự học hỏi lẫn nhau.
Sau khi trở về nhà, những lá thư từ các bạn bè quốc tế bắt đầu đến. Trong từng câu chữ, chúng tôi nghe thấy giọng nói của họ, cảm nhận sự ấm áp từ những lời nhắn nhủ: “Tôi đã về nhà an toàn, cuối cùng cũng có dịp được ngủ một giấc thật ngon, và giờ đây tôi đang đắm mình trong một công việc tuyệt đẹp: sắp xếp lại những ký ức từ Việt Nam.” Những lời này không chỉ là thư từ, mà là bản ghi âm sống động của tâm hồn, nơi mỗi người được nhắc nhở về khoảnh khắc đã qua, nơi mỗi cảm xúc đều được trân trọng.
Chúng tôi đọc từng dòng thư, lòng dậy lên niềm vui xen lẫn xúc động. Họ nhớ những buổi sáng gặp nhau, nhớ những ánh mắt trao đi khi đọc thơ, nhớ cả những giây phút yên ả ngồi uống trà cùng nhau, trò chuyện về cuộc sống, về dự định và về những câu chữ. Điều đọng lại trong họ, như họ viết, không chỉ là chương trình chính thức, mà là khía cạnh con người – những tình bạn nảy nở, những khoảnh khắc sẻ chia, những nụ cười và cả những im lặng ý nhị. Giá trị thực sự của Liên hoan, theo lời họ, chính là những kết nối này – những cơ hội thực sự mà chúng tôi đã cùng nhau tạo nên.
Chúng tôi đáp lại những bức thư đó bằng tất cả sự trân trọng. Chúng tôi viết rằng, mặc dù lễ hội còn nhiều thiếu sót – từ đồ ăn chưa hoàn hảo trong vài trường hợp, hành trình lên núi kéo dài, một vài sự cố nho nhỏ nhưng tất cả đều không làm phai nhạt tình cảm chúng tôi dành cho họ. Chúng tôi yêu quý họ, nhớ họ và biết ơn vì những cảm xúc mới mẻ, quyến rũ mà họ đã để lại nơi Đồi Nghệ Sĩ.
Những bức thư không chỉ dừng lại ở lời cảm ơn, mà còn là lời mời gọi tiếp nối. Họ mong muốn những kết nối này không chỉ là kỷ niệm đẹp, mà là khởi đầu cho một điều gì đó sâu sắc hơn, lâu dài hơn. “Hãy cùng nhau trân trọng những cơ hội này. Hãy cùng xây dựng tiếp những gì đã bắt đầu từ nơi đó, giữ liên lạc và tiếp nối những câu chuyện, những ý tưởng cũng như tình bạn đã khởi nguồn tại Đồi Nghệ Sĩ” họ viết như vậy. Những dòng chữ ấy như một lời nhắc nhở ngọt ngào: ký ức đẹp sẽ chỉ sống mãi nếu chúng ta biết gìn giữ và phát triển.
Chúng tôi nhìn lại những ngày Liên hoan diễn ra: những buổi đọc thơ ngay cả trên xe, những tràng cười vang trong phòng ăn, những bữa cơm giản dị nhưng chan chứa tình bạn, những cuộc trò chuyện về đất nước, văn hóa và những vần thơ được nhắc đi nhắc lại trong tiếng cười. Dù ngôn ngữ khác nhau, dù xuất xứ mỗi người mỗi khác, nhưng nhịp tim thi ca đã làm mọi khoảng cách tan biến. Những cảm xúc ấy giờ đây trở thành ký ức quý giá, được sắp xếp lại trong trí nhớ, trong từng bức thư, từng câu chữ.
Mặc dù lễ hội còn những thiếu sót không thể phủ nhận, nhưng chính sự chân thành, sự nhiệt huyết và những khoảnh khắc gần gũi giữa con người với con người mới là điều làm nên giá trị thực sự. Những khiếm khuyết nhắc nhở chúng tôi về sự khiêm tốn trong tài chính, về việc cần chuẩn bị tốt hơn, về việc học hỏi từ kinh nghiệm, nhưng không làm giảm đi sự ấm áp trong ký ức. Chúng tôi nhận ra rằng, nghệ thuật và tình bạn chân thành vượt qua mọi trục trặc, mọi bất tiện.
Trong những bức thư gửi về, các bạn quốc tế chia sẻ rằng họ đang “sắp xếp lại ký ức”, đang nhìn lại từng chi tiết, từng mảng màu trong trải nghiệm tại Việt Nam. Chúng tôi cũng làm điều tương tự: nhớ từng ánh mắt, từng nụ cười, từng khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại làm nên tổng thể của những ngày kỳ diệu ấy. Có một sự rung động lặng lẽ nhưng sâu sắc: ký ức không chỉ là quá khứ, mà là nền tảng để những kết nối mới, những dự án mới, những cuộc gặp gỡ tiếp theo.
Đọc đi đọc lại những dòng thư, chúng tôi không khỏi hân hoan. Và rồi, khi màn đêm buông xuống, khi Đồi Nghệ Sĩ trở lại với sự yên tĩnh vốn có, chúng tôi vẫn cảm nhận được nhịp sống của những ngày vừa qua. Chúng tôi thấy mình may mắn vì được chứng kiến, được tham gia, và được là một phần của những kết nối đẹp đẽ ấy.
Liên hoan đã kết thúc nhưng những lá thư, những dòng nhắn nhủ và những ký ức ấy vẫn còn vang vọng, như nhắc nhở rằng tình bạn và thi ca không hề kết thúc cùng ngày lễ hội. Chúng sẽ lớn lên, nở rộ và lan tỏa qua thời gian, nhờ chính những trái tim biết trân trọng, biết giữ gìn và biết tiếp tục gieo mầm.
Sau đây là một số hình ảnh lưu giữ những khoảnh khắc bạn bè tại sự kiện Liên hoan Thơ Quốc tế lần thứ hai:






