• Đọc theo cách của bạn
  • Bàn tròn & Chuyên đề
  • Không Gian Văn Học Số
Sign In
Logo Vanhocvietnam.net - Phong cách Wordmark Banner (Cập nhật)

vanhocvietnam

Nơi hội tụ tâm hồn Việt

.net
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    Show More
    Top News
    HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN
    1 Tháng 8, 2024
    ĐI TÌM HẠNH PHÚC
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Đào An Duyên
    Thơ Đào An Duyên
    17 Tháng 12, 2024
    Latest News
    Truyện thiếu nhi Thanh Cầm
    15 Tháng 3, 2026
    Thơ Đào Trung Việt
    14 Tháng 3, 2026
    Truyện ngắn Hoàng Hạnh
    14 Tháng 3, 2026
    Thơ Hoàng Hiền
    13 Tháng 3, 2026
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
    TIN VẮN HỘI NHÀ VĂNShow More
    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời

    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời chiều 5/3, sau thời gian…

    3 Min Read
    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23: “Tổ quốc bay lên” tổ chức ở Hoa Lư – Ninh Bình

    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23 mang chủ đề “Tổ quốc…

    7 Min Read
    Nhìn lại quá trình công tác văn học của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024

    Ngày 12/12/2024, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam đã diễn…

    12 Min Read
    Khai mạc Kỳ họp thứ IX Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam

    Tagline

    3 Min Read
    Tiểu thuyết Việt Nam
    Toạ đàm thảo luận sách: TIỂU THUYẾT VIỆT NAM HIỆN ĐẠI 1925 – 1945: KHAI SINH VÀ TIẾN TRÌNH

    Viện Pháp tại Hà Nội và Nhà xuất bản Tri thức xin…

    9 Min Read
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Reading: Hà Hồng Hạnh lần theo mùi hương ngày cũ
Share
  • Đọc theo cách của bạn
  • Bàn tròn & Chuyên đề
  • Không Gian Văn Học Số
Sign In
Logo Vanhocvietnam.net - Phong cách Wordmark Banner (Cập nhật)

vanhocvietnam

Nơi hội tụ tâm hồn Việt

.net
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    VĂN THƠ TRĂM MIỀN
    Show More
    Top News
    HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN
    1 Tháng 8, 2024
    ĐI TÌM HẠNH PHÚC
    1 Tháng 8, 2024
    Thơ Đào An Duyên
    Thơ Đào An Duyên
    17 Tháng 12, 2024
    Latest News
    Truyện thiếu nhi Thanh Cầm
    15 Tháng 3, 2026
    Thơ Đào Trung Việt
    14 Tháng 3, 2026
    Truyện ngắn Hoàng Hạnh
    14 Tháng 3, 2026
    Thơ Hoàng Hiền
    13 Tháng 3, 2026
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
    TIN VẮN HỘI NHÀ VĂNShow More
    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời

    Nhà văn Khuất Quang Thụy qua đời chiều 5/3, sau thời gian…

    3 Min Read
    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23: “Tổ quốc bay lên” tổ chức ở Hoa Lư – Ninh Bình

    Ngày Thơ Việt Nam lần thứ 23 mang chủ đề “Tổ quốc…

    7 Min Read
    Nhìn lại quá trình công tác văn học của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024

    Ngày 12/12/2024, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam đã diễn…

    12 Min Read
    Khai mạc Kỳ họp thứ IX Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam

    Tagline

    3 Min Read
    Tiểu thuyết Việt Nam
    Toạ đàm thảo luận sách: TIỂU THUYẾT VIỆT NAM HIỆN ĐẠI 1925 – 1945: KHAI SINH VÀ TIẾN TRÌNH

    Viện Pháp tại Hà Nội và Nhà xuất bản Tri thức xin…

    9 Min Read
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Reading: Hà Hồng Hạnh lần theo mùi hương ngày cũ
Share
Tìm kiếm
  • TRANG CHỦ
  • NHÀ VĂN & CUỘC SỐNG
    • Chân Dung Cuộc Sống
    • Đối Thoại Với Cuộc Sống
    • Nhà Văn Với Nhà Trường
  • NHÀ VĂN
    • Góc Nhìn Nhà Văn
    • Tác Giả Mới
    • Không Gian Văn Học Số
  • VĂN THƠ TRĂM MIỀN
  • TIN VẮN HỘI NHÀ VĂN
  • BẠN ĐỌC & LIÊN HỆ
Have an existing account? Sign In
Follow US
© 2024 Hội nhà Văn Việt nam I✦I Hợp tác & phát triển bởi VietNet Ltd
Văn học Việt Nam - Tiếng nói của những người yêu Văn học Việt > Blog > BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ > Hà Hồng Hạnh lần theo mùi hương ngày cũ
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

Hà Hồng Hạnh lần theo mùi hương ngày cũ

JyKhanh
Last updated: 18 Tháng 3, 2026 10:05 sáng
JyKhanh
Share
SHARE

Trong thi ca Việt Nam, không thiếu những lần mùi hương trở thành ẩn dụ cho bản thể. Nguyễn Du viết: “hương gây mùi nhớ trà khan giọng tình”. Đoàn Phú Tứ viết: “tình một thuở còn hương”. Quách Tấn viết: “mộng sớm tan rồi vẫn đắm hương”. Tuệ Sỹ viết: “màu nắng xế ôi màu hương tóc cũ”… Người thơ tin, khi một người ra đi, mùi hương là thứ sau cùng ở lại.

Đến lượt Hà Hồng Hạnh, với “Em lót thảm đợi anh” (NXB Hội Nhà văn, 2026), mời dụ người đọc đọc thơ bằng khứu giác – bằng những lớp mùi hương được khơi dậy từ những miền ký ức sâu nhất. Ở tập thơ này, mùi hương không chỉ là thi ảnh, mà còn là “bộ nhớ”, trở thành cấu trúc cảm xúc và phương thức tư duy của người thơ.

Mùi hương là cách Hà Hồng Hạnh hồi cố, là cơ chế vận hành ký ức trong thi giới của chị. Lần theo mùi hương ngày cũ tức là cách Hà Hồng Hạnh lần theo chính ký ức của mình: ký ức về tình yêu, về mẹ, về cha, về miền quê, về những mùa, những gió, những đêm không ngủ, những mất mát và những hiển lộ.

Nhà thơ Hà Hồng Hạnh.

Tình yêu – như hiện bày ở ngay tên tập thơ – là nguồn mạch cảm xúc chủ đạo của “Em lót thảm đợi anh”. Ở đây, tình yêu không thuộc thì hiện tại, mà thuộc thì quá khứ – một quá khứ vừa đã mất vừa chưa thể hoàn tất. Thơ trong tập thơ này, vì vậy, là thơ của những hóa chất cảm xúc: thứ mùi lưu luyến, dai dẳng, ám rất lâu vào tâm trí người đọc.

Ngay bài mở đầu, “Mùa”, đã cho thấy Hà Hồng Hạnh nhìn thế giới bằng điểm nhìn của tình yêu, tình tự: “mùa như đôi tay/choàng qua vai/ gai gai hơi thở/ tháng tám mưa vắt ngang ngày cũ”. Mùa, vốn trừu tượng và vô hình, trở thành cụ thể và sinh động, như một tình nhân, nồng nàn xúc giác, khứu giác, và nưng nức ký ức. Nói cách khác, trong thơ Hạnh, tình yêu không tồn tại như một hiện tượng thời gian tuyến tính, mà được lưu giữ, phân rã, tái kết lại bằng nốt hương, và vì thế luôn hiện hữu như một ký ức chuyển hóa.

Mùi hương tình yêu ngày cũ là hương của mê đắm: “trong mắt anh em nhìn thấy bầu trời/ muôn sao lấp lánh/ vòng tay anh ấm áp/ vồng ngực căng núi đại ngàn” (Em lót thảm đợi anh). Cũng là mùi của tàn khốc: “nước mắt lạnh buốt/ em hiểu thế nào là điên/ thế nào là đau đớn” (Anh biết không).

Như vậy, tình yêu trong tập thơ luôn tồn tại trong sự giằng xé giữa cái đẹp đến ngộp thở và cái đau đến nát lòng, là ký ức luôn thức và chưa bao giờ mất mùi hương, thậm chí khi tan ra, nó vẫn tan theo mùi hương: “nước mưa hay nước mắt/ mông lung khúc ca buồn…/ mưa hay em tan ra từng mảnh…/ thoang thoảng mùi hương roi nở muộn/ những sợi tơ mong manh gió thu” (Mưa thu). Và trong vô thức, người đàn bà vẫn liên hồi lần theo hơi ấm mùi hương ấy: “trong vô thức/ em lần theo mùi hương tìm anh/ dù kiệt cùng tuyệt vọng” (Tìm anh trong vô thức).

Đáng nói, Hà Hồng Hạnh không tái hiện tình yêu bằng hình ảnh, mà dùng mùi hương làm chất liệu kiến tạo ký ức. Điều đó tạo ra độ bền dai, độ thấm đượm, độ ám dụ mà những thứ thuộc về thị giác hay thính giác không mang lại được.

Nhưng thơ Hà Hồng Hạnh không chỉ là thơ tình yêu. Theo đó, ký ức thơ chị không chỉ xoay quanh câu chuyện anh em đôi lứa. Những ký ức gắn với người cha lam lũ hy sinh cũng được kết đọng thành mùi hương – thứ mùi hương rất neo đậu.

Trong bài “Bóng núi”, hương cha phảng lên cùng hương thảo mộc, hương đất, hương gió chạp: “từng hạt thóc ruộm vàng/ lặng im đợi ngày giáp hạt/ ngọn cỏ đọng giọt sương li ti/ trắng mái tóc cha” (Bóng núi). Không phải là chân dung “cha” theo dạng tiểu sử, mà là người cha của ký ức: thấp thoáng, nhòe đi trong khói chiều, trong sương mờ, trong gió táp. Ở đây, ký ức cá nhân của nhà thơ còn gắn liền với ký ức tập thể của người nông dân Việt Nam, những người cui cút lo toan gắn với “luống cày bạc phếch”, gắn với “rét đậm kéo dài/ như sợi chỉ trên miếng vá cuộc đời”.

Ở thơ Hà Hồng Hạnh, thiên nhiên không phải là phông nền của ký ức, mà chính là ký ức. Đó là thứ thiên nhiên được cảm nhận chủ yếu bằng mùi. Mùa cứ đầy lên qua “sương tháng tám mỏng tựa làn khói…/ heo may e ấp trong túi áo/ hạt dẻ cựa mình…/ hương lúa nương căng sữa rì rào” (Ngược nắng); qua “hăng hăng/ mùi nhựa mới/ nắng thu óng ả quện mồ hôi bên bếp lửa rực hồng” (Nương chè Tam Đảo)… Những câu thơ này không mô tả thiên nhiên, mà triệu hồi, kết tụ thiên nhiên bằng mùi.

Bìa cuốn “Em lót thảm đợi anh” của Hà Hồng Hạnh.

Đặc biệt, nước xuất hiện dày đặc trong thơ Hà Hồng Hạnh mang đồng thời nhiều thứ mùi: mùi của thanh tẩy gột rửa, mùi của trừng phạt tàn phá, mùi của vô thường lưu thủy hành vân. Nước trong tập thơ không chỉ là vật liệu hình tượng, mà còn là “mùi của lịch sử”. Ở cấp độ cá nhân, nước gột rửa ký ức – “dòng nước từ ruột núi/ gột rửa tâm hồn” (Một ngày em thèm được ngốc nghếch) – như một thao tác thanh tẩy. Nhưng khi trở thành lũ, “nước duềnh cao đỏ quạch/ mái máu” (Nước và nước), thì nước ấy mang mùi của chết chóc, của thảm họa cộng đồng.

Một trong những thủ pháp thú vị của thơ Hà Hồng Hạnh là khứu giác hóa âm thanh (hay liên giác), biến cảm giác thành ký ức. Trong bài “Tiếng khèn dụ em lạc lối” chẳng hạn, tiếng khèn không chỉ rền vang, mà còn tỏa hương của gió núi, của men lá, của rạo rực giấc mơ tình yêu tuổi trẻ: “tiếng khèn reo vang/ lốc cốc vó ngựa/ váy xòe hoa ngang qua con suối/ lúa nương mùa chắc hạt/ má em tròn hây hây…/ tiếng khèn dắt em đi giữa triền sương”.

Tiếng khèn trở thành hương vị của sự tự do, của một không gian văn hóa miền cao. Âm thanh được “mùi hóa”, không chỉ gợi không gian mà còn gợi cơ thể và thời gian, vì vậy nó ám mùi, lưu cữu trong ký ức – một ký ức không đứng yên mà di chuyển, liên thông với hiện tại.

Nếu tình yêu là ký ức thiếu nữ đầu đời, cha mẹ là ký ức gốc, thiên nhiên là ký ức nền, thì vết thương là ký ức tối – ký ức không ai muốn nhớ nhưng lại không thể quên: “lớp lớp vết sẹo sù sì/ dấu tích nỗi đau tiền kiếp/ trời trở gió/ vết sẹo càng nhức nhói” (Vết sẹo).

Nhưng Hà Hồng Hạnh không bi lụy. Chị nhìn nỗi buồn bằng sự trưởng thành bình thản của một người biết sống sâu: “người đàn bà lẳng lặng qua bao bão giông/ khuất giữa đồi nương…/ hồn trà dâng đến kiệt cùng” (Nương chè Tam Đảo); “cứ dịu dàng với nỗi buồn/ anh nhé/ thế gian vui được mấy ngày/ cỏ vẫn xanh từ tiềm thức/ chiếc cầu đưa em sang bờ kia” (Dịu dàng).

“Dịu dàng với nỗi buồn” – đó là một cách “từ bi” với ký ức, là thái độ của một tâm hồn biết rằng ký ức sẽ không biến mất mà chỉ có tự thân mới thay đổi được cách chạm vào ký ức ấy.

Đi chậm, đi kỹ, đi sâu vào thi giới của “Em lót thảm đợi anh”, có thể nhận ra cấu trúc của thi tập là một chu trình ký ức: một vòng tròn hương – một vòng tròn sống – một vòng tròn tự cứu rỗi. Không phải ngẫu nhiên mà bài thơ “Ký ức” lại được đặt ở vị trí cuối tập thơ. Nhà thơ trở về đúng nơi khởi nguyên của bản thể: mùi của tao nôi sinh thành dưỡng dục. Đây là mùi hương chân thật nhất, “đáng giá” nhất để người thơ vịn vào mà đi qua vui buồn sướng khổ cuộc người.

Phải thế chăng, “Em lót thảm đợi anh” là một tập thơ hướng nội nhưng không chìm đắm; một phức hợp cảm xúc nhưng không rối loạn; một hành trình đau nhưng không tuyệt vọng. Như đã nói, bản lĩnh của Hà Hồng Hạnh là viết về nỗi buồn như một cách để “dịu dàng với nỗi buồn”. Và con đường dịu dàng nhất là lần lại những mùi hương ngày cũ – nơi mọi ký ức, dù đắng cay hay tươi đẹp, đều trở thành nguồn dinh dưỡng cho tâm hồn.

Mùi hương là ngôn ngữ thầm kín của người đàn bà trong thơ Hà Hồng Hạnh, một ngôn ngữ mang tính bản năng, bền bỉ, giúp chị đi từ chấn thương đến tự chữa lành. Đó là “mùi hương trinh khiết” chiết xuất một cách tự nhiên thật thà một khi chủ thể đã sống hết mình, luôn được là mình, như cánh hoa dại khờ mà minh triết: “bạt ngàn cánh gió chiều hoang/ dâng hiến đến kiệt cùng không than trách/ hoa ước một ngày bất tận/ gió đưa về miền xa/ rũ từng lớp cánh/ mùi hương trinh khiết” (Cánh hoa dại khờ). 

Hà Hồng Hạnh sinh năm 1980, hiện làm việc tại Báo và Phát thanh, Truyền hình tỉnh Thái Nguyên. Tác phẩm đã xuất bản: “Đối thoại với bóng” (NXB Hội Nhà văn, 2025); “Em lót thảm đợi anh” (NXB Hội Nhà văn, 2026). Giải C cuộc thi thơ Làng Chùa “Thơ ca và nguồn cội” lần thứ 3 năm 2025; Giải C Liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam năm 2025…

Nguồn: theo Báo Văn nghệ Công an

Share This Article
Twitter Email Copy Link Print
Previous Article Liên hoan thơ Quốc tế lần 2 – Đồi Nghệ Sĩ: Giao điểm kết nối thế giới
Leave a comment

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


Bài nổi bật

Thơ Nguyễn Văn Song

Nguyễn Văn Song sinh năm 1974 tại Vân Điềm, Vân Hà, Đông Anh, Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học Sư…

By Đường Uyên 6 Min Read
Tác giả Hà Hồng Hạnh
Mạch núi trong thơ Hà Hồng Hạnh

Ấn tượng ban đầu khi đọc lướt qua nhanh từng bài trong…

8 Min Read
Tác giả Lê Hữu Thỉnh
“Bụi đường và những dấu chân” – hành trình của người bộ hành phiêu lãng Lê Hữu Tỉnh

Tiếp nối “Rong chơi miền vui thú”, “Bụi đường và những dấu…

10 Min Read

Tác giả

Võ Thị Xuân Hà 1 Article
Nhà văn Võ Thị Xuân Hà sinh tại Hà Nội.…
Sao Khuê 3 Articles
Chia sẻ một chút thông tin về bạn. Những thông…

Ý kiến

Tuần tra trên đảo Trường Sa lớn ( ký hoạ của HS Lê Chương- Sơn La)

CẢM HỨNG SỬ THI VÀ TRỮ TÌNH HIỆN ĐẠI TRONG BÀI THƠ MỘT LẦN ĐẾN TRƯỜNG SA CỦA TRẦN MINH TIẾN

Một lần đến Trường Sa Chúng tôi đitừ rừng thẳm…

17 Tháng 3, 2026

Truyện thiếu nhi Thanh Cầm

Thanh Cầm tên thật là Nguyễn…

15 Tháng 3, 2026

THẮP LÊN ÁNH ĐẠO VÀNG

(Mến tặng chị Quế Mai) Ta…

14 Tháng 3, 2026

Thơ Đào Trung Việt

Nhà thơ, họa sĩ Đào Trung…

14 Tháng 3, 2026

Truyện ngắn Hoàng Hạnh

Hoàng Hạnh sinh năm 1993 tại…

14 Tháng 3, 2026

You Might Also Like

BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

Liên hoan thơ Quốc tế lần 2 – Đồi Nghệ Sĩ: Giao điểm kết nối thế giới

Từ ngày 20/03 đến 25/03/2026, không gian nghệ thuật tại Đồi Nghệ Sĩ (Yên Bài, Hà Nội) sẽ trở nên…

4 Min Read
Chị Trịnh Thị Bích Hồng – Nhà sáng lập thương hiệu nha khoa Singae
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

FOUNDER SINGAE TRỊNH THỊ BÍCH HỒNG: NƠI NỖI ĐAU NỞ HOA

Sinh ra trên nền đất bụi bặm của một ngôi nhà đang sửa dở, cắt rốn bằng chiếc kéo may…

11 Min Read
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

“Dặn con…” – Đời và thơ Nguyễn Đức Tùng

Nguyễn Đức Tùng là một kỹ sư, hơn hết là doanh nhân có những thành tựu lớn, đồng thời ông…

8 Min Read
Nhà văn/dịch giả VintageLover KP
BẠN ĐỌC VỚI TẠP CHÍ

“BỤI BAY” một cõi thở lạ!

Nhà văn/dịch giả VintageLover KP Đọc “BỤI BAY” là bước vào một cõi thở rất lạ, một cõi thở có…

13 Min Read
Văn học Việt Nam - Tiếng nói của những người yêu Văn học Việt

TRANG VĂN HỌC VIỆT NAM

Ban biên tập: 
Nhà văn- Dịch giả:  KIỀU BÍCH HẬU
✦Email: kieubichhau@gmail.com ✦Tel: 094 735 8999

Nhà thơ – Nhạc sỹ Bàng Ái Thơ
Nhà văn – Dịch giả Khánh Phương
Nhà văn – Đặng Thùy Tiên

Phát triển bởi VietNet Ltd
Welcome Back!

Sign in to your account


Lost your password?